vương gia cầu hưu phi

Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu - Chương 265. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật còn có mùi gỗ đàn hương rất thanh nhã tỏa ra từ giá sách. Bên trong có bán tranh chữ, giấy, bút mực, sách, còn có nhiều đồ dùng văn nhã khác nữa chẳng hạn như đồ Đánh giá: 9.1/10 từ 72 lượt. Văn án: Bạn đang đọc truyện Phi Ngã Khuynh Thành: Vương Gia Muốn Hưu Phi của tác giả Mặc Vũ Bích Ca. Cứ tưởng rằng sau khi xuyên không nàng sẽ trở thành nữ nhân cao quý, được hưởng vinh hoa phú quý suốt đời. Nhưng nào ngờ lại xuyên thành Vương Gia Cầu Hưu Phi; Chương 23: Bệnh; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Vương gia cầu hưu phi. Văn án: Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Dận. Sở Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xanh. Thể xác giao nhau nhưng không cùng chung một đích Vương Gia Cầu Hưu Phi; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Recherche Le Meilleur Site De Rencontre. Lượt Xem 296 VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI Tác giả Thư Thư Thể loại Cổ đại, cao H, cung đình hầu tước, cưới trước yêu sau, mỹ nhân đệ nhất kinh thành – vương gia anh tuấn tiêu sái, song xử, SẮC, NGƯỢC NGỌT đan xen, trước ngược nữ sau ngược nam, thâm tình, 1v1, HE Độ dài 48 chương Tình trạng Hoàn edit. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành Thẩm Sơ Vi của Thẩm gia, gả cho Sở Vương Tiêu Hồng Dữ anh tuấn tiêu sái, vốn là chuyện trai tài gái sắc động lòng người, nhưng lại làm tất cả bá tính kinh thành của Đại Dận ngỡ ngàng kinh ngạc. Bởi vì Sở Vương vốn nổi tiếng là si mê Giang cô nương của Khinh Hồng Các – lầu xanh số 1 kinh thành. Hắn đã từng vì nàng ta mà đánh một công tử nhà quan khác đến tàn nhẫn, tốn bao tiền chuộc người, bất chấp danh tiếng đưa nàng ta về Sở Vương phủ. Lại còn nghe nói hắn chiều chuộng sủng ái nàng ta trong lòng bàn tay, vì nàng ta mà lạnh nhạt với Vương phi Thẩm Sơ Vi. Những lời này đều đúng. Đúng là hắn đã từng đánh người vì Giang cô nương, để nàng ta ăn sung mặc sướng trong Sở Vương phủ; đúng là sau đêm động phòng đầu tiên vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn với Vương phi mới cưới, hắn ta chẳng ngó ngàng đến Thẩm Sơ Vi lần nào nữa. Người ngoài phẫn nộ thay Sở Vương phi, người bên cạnh cũng thầm thương xót nàng. Chỉ có Thẩm Sơ Vi vẫn nhàn nhạt điềm nhiên như nước, vì nàng biết, đây là con đường do chính mình chọn, nàng phải đối mặt với hậu quả thôi. Nàng đã từng bất chấp tất cả van xin Thẩm gia giúp đỡ để được tứ hôn cho Sở Vương. Tiêu Hồng Dữ vốn chẳng biết nàng là ai, lại bị ép buộc vào cuộc hôn nhân này. Hắn nghĩ Thẩm gia mưu mô bám vào hoàng tộc, Thẩm Sơ Vi cũng chỉ là một cô nương ham tài hám quyền. Ánh mắt hắn nhìn nàng chỉ có chán ghét và chán ghét, hắn cũng đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ muốn có nữ nhân này. Chỉ là, điều này thì hắn sai rồi. Danh tiếng mỹ nhân đệ nhất kinh thành không phải lừa người ta. Thẩm Sơ Vi đẹp đến mức khơi lên được ham muốn của hắn nhiều hơn cả sự chán ghét. Một lần tình cờ nhìn thấy nàng tắm sau bao tháng ngày lạnh nhạt hờ hững, ngọn lửa trong hắn như bùng cháy không cách nào dập tắt. Từ ngày đó, hắn quấn quýt lấy nàng không buông, vừa dịu dàng vừa bá đạo, vừa cay đắng vừa ngọt ngào, làm Thẩm Sơ Vi trầm luân trong vòng tay hắn mà tạm quên đi hiện thực tàn nhẫn. Nàng biết, quãng thời gian thân mật này sẽ không kéo dài mãi mãi. Mâu thuẫn giữa nàng và hắn vẫn còn đó, hắn có Giang cô nương, nàng cũng có người trong lòng… Nàng chỉ đang trộm lấy một chút ngọt ngào bình yên giả dối, chỉ đang thầm nguyện cầu và tranh thủ để có thể mang thai, để những ngày tháng sau này có ra sao thì nàng cũng sẽ không cô đơn nữa. Rồi điều nàng lo sợ cũng đã tới. Hắn vẫn chọn Giang cô nương kia ngay trước mắt nàng. Thẩm Sơ Vi rồi cũng hiểu, ảo vọng của nàng, hình bóng nàng vẫn luôn ôm trong tim từ những ngày xa xưa ấy… tất cả đã chấm dứt mất rồi. Khi Thẩm Sơ Vi lặng lẽ trốn về Thẩm gia và đưa ra hưu thư, đó là lúc Tiêu Hồng Dữ bàng hoàng nhận ra giữa bọn họ có những vấn đề lớn như thế nào. Hắn vốn không hề biết không hề hiểu gì cả. Nàng không phải nữ nhân ham mê tiền và quyền để có thể chịu đựng sự lạnh nhạt và ích kỷ của hắn, còn hắn ưu ái Giang cô nương, dù vì lý do gì, cũng đã làm tổn thương nàng. Nàng cũng không phải là một cô nương yếu đuối ngoan ngoãn để tùy hắn sắp đặt trong lòng bàn tay, mà sự bướng bỉnh và mạnh mẽ sâu trong nội tâm nàng giờ đây mới hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, khiến hắn hoảng hốt mà cảm nhận được rằng, có lẽ mình đã mất nàng thật rồi. Nhưng sự cố chấp và cứng rắn của dòng máu đế vương chảy trong hắn không cho phép hắn từ bỏ. Tiêu Hồng Dữ bướng bỉnh kiên quyết tìm hiểu người trong lòng nàng là ai, hắn sẽ đánh bại kẻ đó, sẽ giành lại nàng về bên mình. Chỉ là, hắn cũng không ngờ được, điều hắn tìm được lại là những bí mật bị vùi lấp bởi thời gian và số phận. Có những tình cảm bị chôn chặt đáy lòng nàng, còn có những ký ức đã bị xóa sạch trong tâm trí hắn. Hắn và nàng, thì ra đã từng được số phận buộc chặt lại với nhau từ lâu rất lâu… Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là gì, nàng đã thực sự yêu hắn. Vào thời điểm hắn còn chưa biết mình đã từng yêu nàng, hắn đã chìm đắm trong nàng không cách nào thoát ra. Nhưng số phận tàn nhẫn đến vậy, lòng người lại quá mong manh, liệu hắn và nàng có thể vượt qua được những tổn thương chính họ gây ra cho nhau, liệu tình yêu có thể chữa lành tất cả, liệu hai người bọn họ, cho đến cùng, là sai lầm hay là lương duyên? *** “Vương gia cầu hưu phi” là một bộ truyện không dài nhưng miêu tả được đầy đủ mâu thuẫn và diễn biến nội tâm của hai nhân vật chính. Đan xen giữa những cảnh H nóng bỏng là những câu chuyện trong quá khứ, dần dần được hé lộ theo bước phát triển tình cảm giữa hai người. Truyện có đủ rau và thịt, H mượt và cốt truyện lôi cuốn, lại có sự ngược ngọt đan xen để thỏa mãn nhu cầu đa dạng của người đọc. Mọi người có thể yên tâm nhảy hố ạ. We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI Topics VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI Addeddate 2022-04-01 035938 Identifier 33_20220401 Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 451 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 45 files VBR MP3 Uplevel BACK download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download 140 Files download 50 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Community Audio Community Collections Uploaded by kino Лучший боевик199 on April 1, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014 Trang Chủ Vương Gia Cầu Hưu Phi Thư Thư Truyện SắcNgôn TìnhTruyện SủngCổ Đại Dịch giả Team The Calantha 131,556 Đang cập nhật 123316 13/09/2021 Đánh giá từ 36 lượt Danh sách chương Truyện Yêu Thích Đọc Truyện Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ dưới sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xác giao nhau nhưng không cùng chung một đích đến, bí mật đời trước cũng dần được hé lộ qua từng phút giây chia Giả [ 5 chương mới nhất truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Danh sách chương truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 1 - Ta Nhớ Ngươi Chương 2 - Gặp Nạn Chương 3 - Ngủ Cùng Chương 4 - Tắm Cùng Chương 5 - Chọc Ghẹo Chương 6 - Mây Mưa Cao H Chương 7 - Như Băng Chương 8 - Say Rượu H Chương 9 - Hoa Huyệt Thất Thủ Cao H Chương 10 - Lần Đầu Gặp Mặt, Nữ Phụ Ra Trận Chương 11 - Xử Phạt Chương 12 - Đầu Ngón Tay Xuân Triều cao H Chương 13 - Vào Từ Sau Cao H Chương 14 - Tôn Quý Chương 15 - Giao Hợp H Chương 16 - Triền Miên Giữa Hoa Cao H Chương 17 - Lấy Lòng Chương 18 - Cầu Xin, Đã Đổi Tha Chương 19 - Thủ Dâm Cao H Chương 20 - Tiểu Dâm Phụ Cao H Chương 21 - Chất Vấn Chương 22 - Bệnh Chương 23 - Bệnh Chương 24 - Người Đau Lòng Chương 25 Chương 26 - Tiệc Mừng Thọ, Vi Nhi Về Nhà Mẹ Đẻ Chương 27 Chương 28 - Hắn Là Ai Tiếp Tục Ngược Vương Gia Chương 29 - Thạch Quân Chương 30 12 Nhận xét của độc giả về truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Số ký tự 0 Bình luận Facebook Chương 1 Ta Nhớ NgươiĐêm, trăng lạnh như sương, rét run người. Thu Lộ thêm than xong rồi đến sờ tay của Thẩm Sơ Vi trong rất lạnh, một cảm giác lạnh lẽo vô ràng đã đắp hai cái chăn nhưng cả cơ thể của nàng vẫn không có một chút độ ấm nào. Khuôn mặt nhỏ càng ngày càng trắng bệch, chỉ cần nhìn một cái cũng khiến người khác giật được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Lộ lập tức rưng rưng nước mắt, nàng chỉnh tốt góc chăn cho Thẩm Sở Vi rồi mới xoay người đi ra cửa.“Thu Lộ, ngươi muốn đi đâu vậy?”Lúc sắp đi đến cửa phòng, giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Sơ Vi vang lên đúng lúc. Tuy không lớn nhưng cũng đủ khiến nàng nghe rõ.“Vương phi, ngài tỉnh rồi ư?”Thu Lộ vội chạy đến trước giường, cẩn thận kê gối lót cho mắt của nàng vẫn còn đỏ, Thẩm Sơ Vi lớn lên cùng nàng, sao lại không nhìn ra nàng đã khóc?“Ngươi muốn đi đâu vậy?” Nàng dựa vào đầu giường, hỏi lại nha hoàn của mình lần bị bệnh nhưng đôi mắt của nàng vẫn trong veo, như chứa ánh sao ở trong đó vậy.“Ta…… Ta muốn đi tìm Trần thúc, kêu hắn lập tức phái người mời thái y.”Dù nói thế nào thì tiểu thư nhà nàng cũng là đích nữ của Trung Nghĩa Hầu phủ, đường đường là Sở Vương phi, cho dù không được sủng ái thì ít nhất cũng không thể mặc kệ nàng bệnh nặng chứ?“Không được đi, ta không sao cả.”“Nhưng mà……”“Nghe lời. Cơ thể của ta, ta tự hiểu rõ…… Khụ khụ…… giờ này muộn quá rồi, chúng ta vẫn không nên đánh thức người khác, sáng sớm mai đi cũng không muộn.”Tuy giọng nói của Thẩm Sơ Vi nhẹ nhàng nhưng cũng không cho ai cãi nhỏ nàng đã như thế, là một người rất quyết được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn cuộc Thu Lộ cũng không dám làm trái, đành phải từ đêm, Thẩm Sơ Vi không ngừng tỉnh lại, liên tục ho khan. Thu Lộ vẫn luôn canh giữ ở trước giường, suốt đêm không dám chợp mắt chút vả lắm mới đến bình minh ngày thứ hai, nàng vội đến sân trước tìm quản gia Lương vừa nghe thấy Thẩm Sơ Vi bị bệnh, sợ tới mức ngơ ngác, vội nói “Sao lại không phái người thông báo sớm một chút?”“Trần thúc, tính tình của Vương phi của chúng ta thế nào ngài đã biết rồi đấy, nàng không chịu, sao ta dám không nghe chứ?”“Ôi……” Trần Lương thở dài một phi rõ ràng là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, tài mạo song toàn không cần phải nói, tính tình lại tốt đến mức khó gặp, xưa nay vô cùng quan tâm đến hạ nhân nhưng lại không được sủng ái, gả vào Vương phủ hơn một năm nhưng đều bị Vương gia lạnh nhạt, còn bị bọn hạ nhân trong phủ coi thường thất vội sai người đến Thái Y Viện mời người, lại tiếp tục hỏi Thu Lộ “Gần đây Vương gia vẫn không đến phòng Vương phi sao?”“Vâng, đã mấy tháng chưa đến rồi.”Nói đến chuyện này, vẻ mặt của Thu Lộ đau buồn. Nàng là người hầu của Hầu phủ, hầu hạ bên người của Thẩm Sơ Vi, tình cảm chủ tớ giữa hai người rất tốt, đương nhiên cũng hy vọng nàng và Sở Vương đều Lương uống một ngụm trà, hỏi tiếp “Ngươi theo bên người không khuyên nhủ Vương phi sao? Vương gia không đi thì nàng đừng ngại chủ động chút, dù sao cũng là phu thê, không thể cứ như thế mãi được.”“Sao lại không khuyên chứ, chỉ đáng tiếc……”“Đáng tiếc cái gì?”“Đáng tiếc Vương phi nói nàng và Vương gia đã không còn hy vọng nào nữa, đời này chỉ có thể như thế.”Thu Lộ nói xong, cả hai người liền im bộ vương phủ, mọi người đều biết kết quả của bọn họ ra Vương - Tiêu Hồng Dữ, hắn có thích một nữ tử, hắn thích cô nương tên Minh Nguyệt đứng đầu bảng Khinh Hồng Các của kinh thành, cũng từng vì nàng mà đánh người tàn ấy việc này rất ầm ĩ, truyền đến tai của đương kim Thánh cơn tức giận, Thánh thượng liền ban hôn cho Sở trong quá trình tứ hôn, Ngọc phi trong cung làm chút chuyện ở giữa, thế là cái ghế Vương phi từ tay nữ nhi nhà họ Tạ đến tay nữ nhi nhà họ Hồng Dữ trời sinh ngạo mạn, hận nhất là bị người khác sắp khi bất đắc dĩ phải thành thân, hắn liền trút giận lên người Vương phi Thẩm Sơ Vi, nói chuyện lạnh lùng, cứ thế tình cảm phu thê giữa hai người càng thêm lạnh nhạt, dần trở thành người xa Lộ nói thêm vài câu với Trần Lương, đột nhiên, một gã sai vặt báo lại từ bên ngoài “Trần thúc, Vương gia đã trở lại.”Thu Lộ nghe vậy, vội lên tiếng “Trần thúc, ta về trước đây.”Chạy một đường về Toái Trúc Hiên, tìm khắp từ trên xuống dưới nhưng lại không thấy bóng dáng của Thẩm Sơ Lộ vội kéo một nha hoàn lại hỏi “Vương phi đâu?”“Thu Lộ tỷ tỷ, Vương phi vừa nói thời tiết hôm nay rất tốt, muốn đi dạo một chút trong vườn.”Xong rồi! Trong lòng Thu Lộ vang lên một tích của Sở Vương phủ rất lớn, phòng nhà trong phủ đều được tạo ra bởi bàn tay của các bậc thầy, mỗi hoa mỗi cây đều có thợ chăm sóc tỉ Sơ Vi đi ra khỏi Toái Trúc Hiên, đi thẳng một đường đến đình ở giữa mùa thu, hoa sen đã tàn, phần còn sót lại cũng đã được dọn dẹp sạch hồ, tùng bồ vi * rất phát triển, đang nhẹ nhàng lay động trong gió thu.* Tùng bồ vi Cỏ Pampas là một loại cỏ lâu năm mọc rất cao, cao từ 100 đến 200 cm. Đặc điểm trang trí chính của nó là các chùm hoa màu bạc rất đẹp mọc rất cao trên thân cây mỏng thẳng. Có thể sử dụng làm hoa cắt cành trong cắm hoa khô, trong vườn hoặc công viên, quanh Sơ Vi nhìn ngơ ngẩn, mất hồn trong thoáng chốc, đột nhiên, nàng vươn bàn tay ra ngoài đình, khẽ chạm vào ngọn cỏ, nhẹ giọng nói “Thạch Đầu ca ca, ta nhớ ngươi……”“Hắn là ai?”Bên tai, đột nhiên bị một người thổi hơi nóng vào, thấp giọng đặt câu Sơ Vi giật mình, sợ tới mức liên tục lùi về sau. Lui một cái, cả người của nàng liền rơi thẳng xuống hồ khoảnh khắc rơi vào nước, cuối cùng nàng cũng thấy rõ người Tiêu Hồng quân của mắt hắn nhìn vào nàng tràn đầy lạnh nhạt, ghét bỏ, giống như đang nhìn một người xa đi như vậy cũng tốt, như vậy… sẽ có thể quên hết quá khứ và tạm biệt những điều đã qua. Chương 33 Thẳng Thắn, Bí Mật Của Giang Thị “Vương phi, chúng ta trở về Hầu phủ sao?” Thu Lộ khoác chặt áo choàng cho chủ tử, hỏi nàng. Thẩm Sơ Vi nhíu mày, ý chỉ của Hoàng Hậu nương nương là lệnh cho nàng tới đây chăm sóc. Nhưng lại không nói rõ phải ở đây bao lâu và làm tới mức độ nào. Nghĩ đến dáng vẻ yếu ớt vừa rồi của Tiêu Hồng Dữ, nàng nhẹ giọng nói “Trước tiên phải đợi Vương gia tỉnh lại rồi xem tiếp.” Tiêu Sơn nói, Tiêu Hồng Dữ không ngủ không nghỉ vì chuyện của nàng, sau đó lại bị kích thích quá độ, Thẩm Sơ Vi hơi tò mò đã xảy ra chuyện gì. Nhanh chóng dùng cơm trưa, nghĩ về việc Giang Minh Nguyệt còn ở đây thì Thẩm Sơ Vi cũng không muốn về phòng của Tiêu Hồng Dữ, kêu Thu Lộ lấy bút và mực đến, vẽ tranh dưới cây bạch quả trong sân sau. Trên tranh của nàng vẫn là một ngày thu với tường vi nở rộ. Bây giờ đã qua tháng hai, vẻ xơ xác của cỏ cây, cành lá thưa thớt, màu sắc của đất trời cũng chỉ còn một nỗi buồn hiu quạnh. Tâm trạng của Thẩm Sơ Vi cũng không khỏi bị cuốn vào, bút vẽ theo tim, trong vô thức lại vẽ ra một bức tranh giá lạnh. Chưa vẽ xong thì đã có một thị vệ tới truyền lời. “Vương phi, Tiêu đại nhân mời ngài nhanh chóng đến phòng của Vương gia một chuyến.” Thẩm Sơ Vi nghe vậy thì vội vàng ném bút chạy qua. Tới ngoài phòng ngủ, ngoại trừ những thị vệ đã gặp hồi sáng thì còn có thêm rất nhiều ngự y, vô cùng hỗn loạn và ồn ào. Thẩm Sơ Vi nhíu mày đứng ở cửa, nghe thấy tiếng ho kịch liệt phát ra từ bên trong. “Khụ khụ…… Tiêu Sơn, nàng ở đâu?” Nàng? Nàng nào? Không phải Giang Minh Nguyệt vẫn luôn ở trong đấy sao? Đang nghĩ ngợi thì Tiêu Sơn đã vội vàng bước ra khỏi phòng. Hình như hắn muốn đi tìm, nhìn thấy nàng thì mới thở phào nhẹ nhõm, vội nói “Vương phi, Vương gia tỉnh lại rồi, đang tìm ngài đấy, ngài mau vào đi.” Đi vào…… bước chân của Thẩm Sơ Vi hơi ngập ngừng. Buổi sáng đến đây thì nàng lo lắng không thôi, không thể nghĩ đến gì khác. Vừa nãy hắn cũng đang hôn mê, cho nên nàng mới thoải mái tự nhiên. Bây giờ hắn đã tỉnh, bọn họ gặp mặt thì sẽ nói gì đây? Tiếp tục bàn về chuyện hòa ly sao? Trong lúc do dự, đột nhiên, bên trong lại tiếp tục ầm ĩ. Một đám người không ngừng hoảng hốt “Vương gia, ngài muốn đi đâu?” “Vương gia, bây giờ ngài không thể đi tiếp nữa.” Tiêu Sơn nghe vậy thì cũng nóng nảy, vội nói “Vương phi, ngài mau vào đi.” Lúc này Thẩm Sơ Vi không thể không đi vào nữa rồi. Vừa vào cửa thì tiếng cãi cọ ồn ào lập tức dừng lại. Thái y và đám hạ nhân nhìn thấy nàng thì cùng nhau hành lễ, mà người bệnh vốn còn đang muốn gây chuyện cũng ngoan ngoãn lại, đôi mắt màu đen yên lặng nhìn chằm chằm nàng. Ánh mắt của hắn nóng rực như thế, khiến Thẩm Sơ Vi hơi lo lắng. “Trừ Vương phi, tất cả ra ngoài hết đi.” Tiêu Hồng Dữ ra lệnh, ánh mắt vẫn dính chặt lên ngoài Thẩm Sơ Vi như cũ. “Vương gia, ngài cần phải uống thuốc.” Một thái y lớn tuổi lấy hết can đảm dặn dò. “Các vị vất vả rồi, những chuyện còn lại cứ giao cho ta đi.” Thẩm Sơ Vi mở miệng, thân phận của nàng cao quý, lại là người mà Tiêu Hồng Dữ ầm ĩ muốn gặp, vì thế mọi người mới yên lòng, vội khom người lui ra ngoài. Lúc cửa đóng lại, trong giây lát, căn phòng chỉ còn hai người bọn họ. “Vương gia……” Thẩm Sơ Vi bị ánh mắt sáng quắc của Tiêu Hồng Dữ nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, nàng bưng chén thuốc, nhẹ giọng nói “Uống thuốc trước đi.” Tiêu Hồng Dữ từ chối không nghe, vẫn chăm chú nhìn nàng, không chớp mắt. “Vương gia?” Thẩm Sơ Vi lại gọi một tiếng. “Ừm, bổn vương đây.” “Uống thuốc đi.” “Được.” Mắt thấy hắn không hề có ý muốn đưa tay ra, Thẩm Sơ Vi chỉ có thể tự mình dùng muỗng đút thuốc lên môi hắn. Hai người, một người nghiêm túc đút thuốc, một người vẫn luôn chằm chằm mặt của đối phương, trong thoáng chốc không ai nói gì cả. Khó khăn lắm mới uống xong thuốc, Thẩm Sơ Vi vừa mới để chén thuốc xuống, quay người lại thì ngay lập tức bị Tiêu Hồng Dữ ôm chặt vào trong người hắn nồng mùi thuốc, trong mùi hương tươi mát còn có vị đắng, vì hôn mê nhiều ngày nên cánh tay cũng không còn nhiều sức lực lắm. Thẩm Sơ Vi đang muốn đẩy hắn ra thì câu nói kế tiếp của hắn đã thành công khiến nàng quên mất cả cử động. “Vi Nhi, ta biết rồi, thì ra ta chính là Thạch Đầu, Thạch Đầu chính là ta.” Sao hắn lại không phải Thạch Đầu được cơ chứ, không chỉ không nhớ chuyện cũ, mỗi một lần đi vào cuộc sống của hắn thì hắn hoàn toàn quên đi nàng, ngay cả việc động lòng khi nào cũng không nhận ra. Hoàng tổ phụ từng nói, yêu một người là chuyện rất rõ ràng. Vào lúc Hoàng tổ mẫu cải trang thành nam nhân, ngài đã sớm phát hiện mình yêu nàng, không thể để vuột mất. Nhưng cũng là người họ Tiêu, vì sao Tiêu Hồng Dữ hắn lại ngu dốt trong chuyện tình cảm thế này? “Vương gia……” Trong lòng Thẩm Sơ Vi không khỏi rối rắm. Nàng đã từng suy nghĩ vô số lần, khi Tiêu Hồng Dữ nhớ lại những chuyện cũ thì giữa hai người sẽ thế nào. Nhưng không thể ngờ được, vào giờ này khắc này, sau khi nàng đã quyết định hòa ly. “Ngài là ai đã không còn quan trọng nữa rồi.” Tiêu Hồng Dữ nghe vậy, đôi mắt chất chứa vẻ buồn bã. Hắn cười khổ “Nàng trách ta nhận ra quá muộn sao?” “Không, ta không trách ngài.” Thẩm Sơ Vi lắc lắc đầu. “Nàng không trách ta nhưng ta trách chính mình.” Nhìn con ngươi trong suốt và bình tĩnh của nàng, Tiêu Hồng Dữ chua chát hỏi “Nàng…… vẫn muốn hòa ly với ta sao?” Thẩm Sơ Vi im lặng cả buổi mới nhẹ giọng nói “Vương gia, mặc kệ ngài có phải A Thạch ca ca hay không thì chúng ta cũng không hợp nhau đâu.” Trong lòng Tiêu Hồng Dữ biết, khúc mắc của nàng vẫn chưa được giải đáp, không khỏi thở dài một hơi, nói “Ta lại cho rằng, chúng ta là một đôi trời sinh. Nàng xem, chúng ta không chỉ quen biết từ nhỏ, lại còn thích đọc sách, chơi cờ. Sau này, chúng ta ngắm hoa vào mùa xuân, hóng mát vào ngày hè, mùa thu hái quả, uống rượu vào đông, sung sướng biết bao nhiêu.” Những lời nói của hắn đẹp làm sao, khiến cho người khác không thể không trông mong. Thiếu chút nữa Thẩm Sơ Vi đã đồng ý, có điều lời sắp ra khỏi miệng thì nàng mới tỉnh táo lại. Trước kia nàng cũng từng tin tưởng, từng âm thầm chờ mong… nhưng bây giờ nàng thật sự rất sợ. Một mình nàng rơi vào vực sâu thì không sao cả, nhưng nàng không thể khiến con của mình chịu khổ cùng mẹ nó. Mắt thấy nàng lại im lặng không nói gì, Tiêu Hồng Dữ nói “Về chuyện của Giang Minh Nguyệt, ta có một việc muốn nói cho nàng biết.” “Vương gia.” Thẩm Sơ Vi đứng dậy, lạnh nhạt nói “Ta mệt mỏi rồi, muốn về trước.” “Vi Nhi, nàng nghe ta nói đã.” Tiêu Hồng Dữ nắm chặt lấy ống tay áo của nàng, lúc này đây, hắn sẽ không buông ra nữa. “Đúng là ta từng nói với nàng ta là sẽ chiếu cố nàng nhưng không phải vì thích, mà bởi vì ta đã hứa với ca ca của nàng ta rồi.” Bước chân của Thẩm Sơ Vi dừng lại. Ca ca của nàng? Giang thị không phải cô nhi sao? “Khi còn nhỏ nàng ta bị người khác dụ dỗ. Nàng có biết cuộc phản loạn vào mười năm trước không?” Thẩm Sơ Vi từng nghe kể về chuyện này, lúc Tiên hoàng Minh Đức Đế còn trị vì thì luôn cẩn thận chăm lo việc nước, xây nên một Đại Dận huy hoàng hùng mạnh, không chỉ đánh bại các quốc gia lân cận lúc nào cũng rình rập mà càng khiến những đất nước này cúi đầu xưng thần với Đại Dận, giữ cho bá tánh biên giới có cuộc sống an bình nhiều năm. Sau khi Minh Đức Đế thoái vị, đương kim thánh thượng đăng cơ, Nhung tộc ở Tây Vực cũng nhân cơ hội cấu kết với đại thần trong triều, âm mưu khơi mào chiến tranh. Sau khi việc này bị tra ra thì đại thần Sở Thiệp bị định tội phản quốc, liên lụy đến cửu tộc theo luật pháp của Đại Dận, không một cơ hội nào thoát tội. “Án tử kia liên can rất nhiều, ngay cả bạn tốt từ nhỏ của ta cũng không tránh được, bị phân trảm sau mùa thu. Lúc ấy ta còn nhỏ tuổi nên không thể cứu hắn, khi liều chết chạy vào nhà lao nhìn hắn lần cuối thì hắn tiết lộ rằng hắn còn một muội muội, mới sinh ra đã bị bọn buôn người bắt cóc, đến nay vẫn không rõ tung tích. Lúc ấy, vì nỗi áy náy không thể cứu hắn nên ta đã hứa với hắn nhất định phải tìm được muội muội của hắn, chăm sóc cho nàng.” Thấy nàng không nói lời nào, Tiêu Hồng Dữ nói tiếp “Ta tìm kiếm hỏi thăm nhiều năm thì mới tìm được nàng ở Khinh Hồng Các trong kinh thành. Lúc ấy trùng hợp tên nhi tử lưu manh của nhà Thị Lang cũng nhìn trúng nàng, muốn mang nàng về làm nha hoàn thông phòng. Ta đã đồng ý với ca cả của nàng nên đương nhiên không thể ngoảnh mặt làm ngơ, vì thế mới giả vờ vừa mắt nàng, mang nàng về vương phủ tránh né.” “Ngày ấy, nghe tin tức nàng ta tự sát, ta chỉ cảm thấy thẹn với lời dặn dò của bạn tốt, dưới tình thế cấp bách mới nói những lời khiến nàng tổn thương, đều do ta không đúng, ta thật lòng xin lỗi nàng.” “Còn vì sao ta không nói cho nàng biết chuyện này, vì dù sao nàng ta cũng là đời sau của tội thần, việc này càng ít người biết thì càng an toàn. Vi Nhi, bây giờ ta đã nói hết tất cả bí mật của mình cho nàng biết rồi. Muốn trở về bên ta hay là bắn một mũi tên lên ngực ta, đều do nàng quyết định.”

vương gia cầu hưu phi