cha con ong bao ve

Scandal tại Trường Xuân Mai làm cả nước sửng sốt trong suốt một tháng. Ngành báo chí cũng bận rộn biết bao nhiêu giấy mực. Các nhà tâm lý học nổi tiếng nhăn mày, bóp trán phân tích. Và đặc biệt là các bậc phụ huynh đứng ngồi không yên lo lắng. Scandal to lớn … translations con ông cháu cha. translations. con ông cháu cha. + Add. en child or grandchild of an important person; literally "grandfather's child, father's grandchild". enwiki-01-2017-defs. Show algorithmically generated translations. giới của người mẹ và bước vào thế giói của người cha. Qua người cha, trẻ sẽ học được về cơ thể của đàn ông, cảm nhận được tinh thần của nam giói, học được cách dùng phương John, hôm nay con đã trở thành một nhà lãnh đạo. Thành quả của con không chỉ đến từ năng lực bản thân, mà còn đến từ khả năng phát huy của nhân viên, vì vậy cha tin rằng con biết mình cần phải làm gì. Cha thân mến của con. Ngày 19 tháng 9 năm 1925” (Theo Sohu) Bố Già. Bộ phim Bố Già của do Trấn Thành thủ vai nam chính đang làm mưa, làm gió tại tất cả các rạp chiếu phim vào những ngày qua. Đây là câu chuyện về người cha Sang (Trấn Thành) là một người cha đơn là chỗ dựa duy nhất cho 2 đứa con Quắn (Tuần Trần), một thanh niên Recherche Le Meilleur Site De Rencontre. Phần 29 Hiền Mai xách theo một túi đồ, thẫn thờ bước lên xe taxi. Cả chiều nay, ông Phương không ở nhà, rồi lại nhắn cô tự đi đến địa chỉ nhà lão béo đó. Hiền Mai không hiểu Athletic là chất gì mà đặt tên như môn thể thao điền kinh. Loại hoá chất quý hiếm như thế nào để ông Phương sẵn sàng đánh đổi nửa triệu đô la và thân xác của chính cô. Số tiền nửa triệu đô đối với chồng cô chẳng đáng là bao, vậy thì thân xác này như món quà tặng kèm càng không đáng giá. Hiền Mai đã suy nghĩ rất kỹ, cô không muốn làm món đồ chơi trao đổi cho ông Phương nữa. Cứ nghĩ đến khuôn mặt đầy mỡ của lão béo đó là cô muốn buồn nôn. Cô sẽ về nhà riêng của mình, tìm luật sư chuẩn bị đệ đơn ly dị. Mãi suy nghĩ, Hiền Mai chẳng buồn để ý gã tài xế mặt rổ chằn chịt cứ cho xe chạy đi, không hề hỏi nơi cô đến theo thông lệ. – Chào cô Hiền Mai… Đột nhiên một giọng con gái thánh thót vang lên trong xe. Hiền Mai giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp ánh mắt trong veo của gã tài xế ngồi phía trước đang nhìn mình qua gương chiếu hậu. – Xin cô đừng ngạc nhiên… Vì tình thế bắt buộc nên tôi mới phải cải trang như thế này… Hiền Mai há hốc không tin nổi vào tai và mắt mình. Một chất giọng thánh thót như một đứa con gái mới lớn lại phát ra từ miệng một gã đàn ông mặt rổ chằn chịt. “732… tổng đài gọi 732… Vui lòng báo cáo hành trình…” – Điện đàm trong xe chợt kêu lên. Gã dửng dưng bốc lên, đằng hắng một cái, rồi bấm nút trả lời – 732… đang chở khách về Khu Biệt thự Green River – Q. 7… Báo cáo muộn… Xin lỗi Tổng đài… – Ahh… Không… Tôi không muốn đi nơi đó… – Hiền Mai bưng miệng, ánh mắt hoảng loạn nhìn xuống tay nắm cửa như muốn nhảy ra khỏi xe. Hắn vừa trả lời tổng đài bằng giọng khàn khàn khô khốc của đàn ông chính hiệu. Không những vậy còn biết rõ địa chỉ của lão béo, dù đó là nơi cô không bao giờ muốn đến. Mặt cô tái mét như gặp ma giữa ban ngày. Chiếc xe chợt đỗ lại bên đường. Hiền Mai luống cuống vừa mở cửa xe, thì một bóng người chặn lại. Hắn đẩy ngược cô vào trong, chui vào băng sau, đóng sập cửa lại. Cô hoảng hốt toan hét lên, thì kẻ đó cởi bỏ mũ và mắt kính. Hiền Mai chợt nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. – Anh Thiên… – Hiền Mai mừng rỡ rối rít như gặp vị cứu tinh. – Mai sợ chết mất… Có chuyện gì xảy ra vậy… Thằng Thiên vui vẻ choàng tay qua đôi vai tròn lẳng run rẩy của Hiền Mai, hai chân gác lên ghế trước. – Ha ha… Không sao… Có anh ở đây… Không ai ăn hiếp Mai nữa ah… – Nó hùa theo bàn tay Hiền Mai, vuốt vuốt bộ ngực sữa phập phồng. – Hừ… – Gã taxi chợt ra vẻ không vui. – Chạy đi… nhìn cái gì? Thằng Thiên láu cá, đá chân lên nệm ghế. Chiếc taxi gầm lên giận dữ, lao vút ra đường. – Sao anh phải ngụy trang như vậy? Còn hắn ta… Hắn ta là nam hay nữ? – Hiền Mai phát hiện tay hắn đang mân nhẹ ngực mình, đỏ mặt, gạt xuống. – Hắn là con gái chính hiệu ah… Không những là con gái, mà còn rất… rất xinh đẹp ah… – Thằng Thiên nháy nháy qua kính chiếu hậu. – Hứ… – Phương Trinh đang lái xe lại phản ứng, nhưng lần này có vẻ khá hài lòng. – Còn chuyện của hai cha con anh… Ngay ngày mai em đọc báo sẽ biết thôi… – Giọng thằng Thiên chợt trầm xuống. – Nhưng anh muốn em biết rằng… Dù có báo chí có nói gì… toàn bộ đều là giả… không có một điểm sự thật… – Chuyện dụ giỗ, quyến rũ nữ sinh không đúng sao? – Phương Trinh nói xen vào. – Ah… Hem… Chuyện đó… khó phân định như vậy ah… Chẳng qua là trời sinh có chút nhan sắc… – Thằng Thiên nhe răng cười. – Hi hi… Tinh tướng… – Hiền Mai che miệng cười, khuôn mặt đỏ hồng xinh đẹp như một đóa hoa xuân. – Thôi… Vào chuyện chính… – Thằng Thiên chợt nghiêm túc hẳn, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp long lanh của Hiền Mai. – Quốc gia đang cần em… Trong một gian phòng khách sạn nhỏ ấm cúng. Cánh cửa phòng tắm bật mở. Thùy Vi tủm tỉm cười bước ra, chiếc khăn tắm nhỏ bé quấn ngang hai bầu vú căng phồng, cặp đùi tròn lẳng mịn mà lộ ra gần như trọn vẹn. Đối diện với con bé là hai người thanh niên mặc quân phục đang nhấp nhỏm hồi hộp. Sơn và Tùng, hai đứa dân phòng ngày đó, nay đã gia nhập ngành cảnh sát, tuy chỉ làm nhiệm vụ lo ăn uống cho phạm nhân. Chuyện giải cứu Thùy Vi cũng hết sức tình cờ, vì thời điểm không phải giờ ăn, hai đứa không có nhiệm vụ đi vào buồng giam. Vì truy lùng hai cái nĩa ăn thất lạc có nguy cơ trở thành vũ khí trong buồng giam, hai đứa đã ngăn chặn và giải cứu con Vi kịp thời. Hai đứa còn nhớ như in chuyện xảy ra trong lớp học trường Xuân Mai chiều hôm đó. Thùy Vi đẹp như một nàng tiên nữ, mãi chơi, tò mò với thú vui xác thịt tại trần gian. Cuộc giao hoan giở lỡ ngày nào có lẽ sẽ có hồi kết hôm nay. Con Vi cắn nhẹ bờ môi, chiếc khăn tắm rơi xuống chân. Cơ thể con bé trần truồng phơi bày trước ánh mắt nóng bỏng của Sơn và Tùng. Làn da con Vi mịn màn, đỏ hồng còn lấm tấm những giọt nước long lanh. Hai đứa nó choáng ngợp, thân thể con Vi đẹp hơn trong ký ức của chúng rất nhiều. Không còn sự ngây thơ run rẩy, không còn sự non nớt vụng về, mà thay vào đó là sự hoàn thiệt tuyệt hảo về thể chất, sự thành thục căng tràn nhựa sống. Con bé bước nhẹ tới, cơ thể lõa lồ trắng nõn dâng vào vòng tay của hai đứa. Sơn Tùng ôm ghì lấy thân thể con Vi. Những bàn tay ôm siết lấy cặp mông căng tròn mát rượi. Những cái miệng há hốc say mê hôn hít hai bầu vú mềm mại, mát rượi hương xà bông. – Ưmm… Hai anh mút mạnh lên… Con Vi rít lên thật khẽ, ôm ghì hai mái tóc bù xù trước ngực. Hai bầu vú con bé ưỡn ra căng tròn săng cứng, cặp mông con bé ưỡn ẹo làm nũng với những ngón tay tò mò khám phá. Sơn Tùng cùng đứng lên, hôn lên đôi môi ướt át ư ử, hôn lên chiếc cổ trắng ngầng thon thả của con Vi. Bộ quân phục lả tả rơi xuống sàn, ba thân thể ấm áp ôm ghì lấy nhau lâng lâng tê dại. Con Vi nắm lấy hai vật to nóng đang đâm chọt quanh bụng mình, vuốt vuốt liên tục. Con bé quỳ xuống giữa Sơn và Tùng. Hai cái dương vật cong cớn tím bầm đung đưa trước mặt. Con Vi đỏ mặt, chiếc lưỡi nhỏ chậm rãi liếm dọc thân một cái, lại một cái luân phiên. Hai bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt nâng niu, đôi môi hé mở đón dương vật Tùng vào trong miệng. – Ahh… Anh sướng quá Vi ơi… – Tùng hít hà, tay ghì nhẹ đầu con bé. Sơn háo hức nhìn bàn tay nhỏ nhắn liên tục xoa vuốt dương vật mình, lại nhìn gương mặt xinh đẹp đỏ hồng, đôi môi con bé căng ra nuốt đến sát hạ thể đầy lông của Tùng. Con Vi thật say mê hết nhả ra, lại chậm rãi nuốt vào thật sâu. Nhìn đôi môi đỏ mọng của con bé trượt trên thân dương vật Tùng, mà thằng Sơn nôn nóng. – Ôi… Trời ơi… Sướng chết mất… Tùng vừa rên lớn, con Vi liền nhả dương vật nó ra. Con bé đứng lên, mông ưỡn ra hướng về nó, phơi bày cả hai mép âm đỏ mọng ướt đẫm. Miệng con bé lại đón lấy dương vật Sơn, nuốt sâu vào. Tùng không lãng phí một giây, cầm dương vật khẽ tách cửa mình con bé, tay ghì chặt cặp mông, thúc mạnh. – Ưmmm… Tiếng rên rỉ tắt nghẽn của con Vi vang lên trong cuống họng làm dương vật Sơn cũng sướng tê dại. Nó ngồi xuống giường, tay chống ra sau, hít hà nhìn ngắm dương vật mình ra vào đều đều trong miệng con bé. Phía sau, Tùng bấu chặt cặp mông con Vi, nắc thật nhanh. Âm thanh da thịt chan chát, tiếng thở dốc vang lên khắp phòng. – Ưmmm… Ôi… em thích quá… Ôi… Con Vi vùi mặt vào hạ thể đầy lông xoăn tít của Sơn, miệng há hốc rên rỉ. Bàn tay con bé vẫn xoa vuốt đều đều dương vật căng cứng bóng nhẫy của Sơn. Hai mắt nhắm chặt, dương vật vào miệng nửa chừng lại kéo ra rên siết. Bàn tay con bé như diễn đạt cảm xúc sung sướng của mình, lúc bóp nghiến, lúc thả lỏng làm Sơn nhấp nhỏm không yên. – Lên giường đi mày… – Sơn ra hiệu. Tùng hiểu ý, kéo dương vật ra, quả thật nó cũng còn chút nữa là chịu không nổi. Con Vi thở hổn hển, cơ thể trần truồng mềm nhũn trong vòng tay của hai thằng thanh niên, dìu lên giường. Tùng nằm xuống trước. Con Vi bò lên người nó, hai bầu vú căng tròn buông thả đung đưa. Con bé mím môi, đưa tay vào giữa hai chân, cầm lấy dương vật nó, luồn vào cửa mình, ngồi xuống. – Ưmmm… Con Vi chống hai tay lên ngực Tùng, hai bầu vú nảy tưng tưng theo nhịp nhúng. Cơ eo con bé thật nhịp nhàng nhíu thả liên tục, thằng Hùng đê mê xoa nắn hai bầu vú căng tròn, se se hai chiếc núm đỏ hồng săng cứng. Sơn âm thầm quỳ gối sau lưng Thùy Vi. Tay nó miết quanh mép âm hộ căng phồng của con bé, thoa chất nhờn dọc khe mông rồi khẽ day day lỗ hậu môn đỏ hồng chúm chím. Ngón tay trơn nhẫy của Sơn khẽ tách mở chui vào. – Ư… Đừng anh… Ôi… Con Vi rên rỉ, cảm giác nhột nhạt nơi đó làm con bé vừa sợ vừa thích. Sơn chọc tay vào sâu hơn, ra vào đều đều. Sau vài giây làm quen, nó đẩy người con Vi ngã tới trước, nằm sấp lên người Tùng. Sơn nhỏm người dậy, hai chân khuỳnh rộng. Dương vật nó trơn bóng nước nhờn chậm chậm nhét vào. – Ahhh… Không được đâu… Chết mất… – Không sao đâu… Em sẽ thích lắm đấy… Tin anh đi… – Ư… Ư… Sơn kéo rộng cặp mông con Vi, hít hà nhìn đầu dương vật khó khăn chui vào hậu môn con bé. Sự bó chặt khít khao này suýt làm Sơn cướp cò. Nó cố hít sâu bình tĩnh, chậm rãi kéo ra, lại nhét vào. Con Vi há hốc tê dại với cảm giác thôn thốn, sương sướng kì lạ. Con bé gần như quên hẳn một cái dương vật khác còn đang chèn cứng âm hộ mình. Sau vài lần ra vào, hậu môn con bé quen dần với vật thể lạ, giãn nở buông lỏng dần. Sơn Tùng như cùng giao hẹn trước, trên dưới lên xuống, cùng thúc mạnh. – Ahhh… Ôi… Ôi… em… Em… Con Vi há hốc rên siết mãnh liệt. Hạ thể con bé căng cứng chật chội, hai đường cùng ra vào một nhịp như hai pít tông dộng khít vào lòng động cơ Vtwin. Cảm giác sướng khoái lạ kì như chưa bao giờ biết tới. Hai tay con bé bấu chặt trên ngực Tùng, ngực ưỡn ra, há hốc rên rỉ. Sơn bóp chặt vòng eo hì hục nén xuống, Tùng bấu vào cặp đùi hẩy ngược lên. Không còn tiếng da thịt chan chát thanh thúy, mà thay vào bằng tiếng óc ách bì bạch hổn hển của ba cơ thể lõa lồ dính chặt vào nhau. … Chiếc taxi màu xanh dương rẽ vào khu biệt thự Green River, chậm rãi đỗ lại trước căn nhà gần cuối dãy. Một gã bảo vệ bước ra mở cửa. Hắn nhìn chằm chằm Hiền Mai lay hoay rút tiền, cặp đùi thon dài mở rộng tênh hênh hướng vào người lái taxi. Gã taxi mặt rỗ chằn chịt thản nhiên thối tiền cho Hiền Mai, ánh mắt hau háu của hắn không chút giấu diếm soi mói khoảng tối giữa cặp đùi thon dài lộ ra dưới chiếc jupe ngắn của cô. Gã bảo vệ thầm tiếc hận, nuốt một ngụm nước miếng khô khan. Hiền Mai bước xuống xe, nét mặt hơi xanh. Trước mặt cô là căn biệt thự nhỏ, thậm chí nhỏ hơn nhiều so với nhà ông Phương. Từ cổng rào sơn phết quần quệnh cho đến gã bảo vệ ốm nhom hom hem đang bối rối nhìn cô, Hiền Mai biết cuộc sống của chủ nhân nơi này không quá dư dả như vẻ bề ngoài. Nếu không phải vì loại hóa chất đặc thù kia, có lẽ lão béo chẳng bao giờ trở thành đối tượng tiếp xúc của ông Phương. Nếu không phải câu chuyện ly kì của thằng Thiên thuyết phục và sự cam đoan an toàn của nó, Hiền Mai cũng chẳng bao giờ muốn đặt chân tới đây. Cô thoáng chần chừ nhìn theo chiếc xe taxi đi xa dần, lại nhìn chiếc BMW bóng loáng quen thuộc của chồng đậu ngay bên đường. Hiền Mai mím môi bước tới. – Hiền Mai… Em đến rồi… Vừa bước vào phòng khách, ông Phương đã niềm nở bước ra chào đón. Nụ cười trên môi Hiền Mai chợt khô héo, cô thấy chồng mình như một người xa lạ, từ cách xưng hô đến điệu bộ giả tạo của ông dành cho cô. Gian phòng khách bài trí loè loẹt như một gã nhà quê có bao nhiêu vàng đều đeo hết lên người, thể hiện sự thấp kém thiếu thẫm mỹ trầm trọng của chủ nhân căn nhà. Lão béo ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế bành thật to, bên cạnh chân và một cái vali da bóng lộn chứa nửa triệu đô la của ông Phương. Ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào cặp đùi tròn lẳng trắng muốt lộ ra gần hết bên dưới chiếc jupe ngắn của Hiền Mai. Cô mím môi bước theo cánh tay dìu nhẹ của ông Phương, ngồi xuống bên cạnh lão béo. Người lão sực mùi nước hoa nồng đậm, như một kẻ học làm sang xịt như tắm, làm cô khó chịu. – Ông Phương… Haizz… Nói chơi thôi… Chứ vợ của ông ai dám chạm vào chứ? – Gã Tín cười tít mắt, bàn tay như vô tình đặt lên bờ eo thon gọn của Hiền Mai. – Ha ha… Sao lại thế… Có gì đâu chứ? Giữa chúng ta đâu cần khách sáo như vậy chứ… – Ông Phương nâng ly rượu, cười giả lả. – Hiền Mai… Em nói đúng không? – Ah… Phải… – Hiền Mai mím môi đáp khẽ. Ánh mắt cô lo lắng nhìn quanh phòng khách. Đúng là có một cánh cửa kính dán mờ như lời mô tả của thằng Thiên. Đó là điểm đến an toàn của cô. – Ha ha… Được… Được lắm… Sở hữu riêng một đóa hoa xinh đẹp như thế này… – Lão Tín ôm ghì lấy vòng eo nhỏ nhắn của Hiền Mai, đặt lên má cô một hụ hôn khoái trá. – … Mà không chia sẻ cho ai hết, thì không công bằng cho đàn ông thiên hạ rồi… Ông Phương nói phải không? – Phải… Phải ah… Tôi không thể quá ích kỷ được… Ha ha… – Ông Phương khoé mắt giật giật nhìn bàn tay béo ú của lão ta chuyển lên trên mân mê bầu vú của vợ mình. Hiền Mai quay mặt đi, tránh những nụ hôn ghê tởm của hắn. Tay cô bấu chặt nệm ghế kềm nén cảm giác nhột nhạt từ hai bầu vú. Lão Tín thích thú rúc vào người Hiền Mai, đôi môi dầy đầy mỡ hôn hít khắp chiếc cổ xinh đẹp, hai bàn tay xoa nắn mân mê hai bầu vú không nịt ngực bên dưới lớp váy mỏng. – Đừng anh… – Hiền Mai rít khẽ vào tai lão. – Em không muốn làm chuyện này trước mặt chồng em đâu… Vào trong kia đi anh… Em sẽ phục vụ anh nhiệt tình nhé… – Ha ha… Được được… Anh hiểu mà… – Lão cười ha hả, đỡ Hiền Mai đứng lên. – Ông Phương chịu khó chờ một chút nhé… Haizz… Chuyện này cũng cần phải tế nhị một chút mà… Ông hiểu tôi mà… Ha ha… – Ok… Ông cứ thoải mái đi… Tôi biết mà… Ông Phương nhíu mày nhìn hai người dập dìu bên nhau bước vào phòng. Từ phía sau, lão Tín luồn cả vào sau váy Hiền Mai bàn tay to bè xoa nắn, ngón tay giữa chèn vào giữa khe mông căng tròn mát rượi của cô. Cánh cửa kính mờ vừa khép lại, ông thấy bóng dáng Hiền Mai mờ mờ đứng thẳng. Chiếc váy rơi tuột khỏi người cô trong tiếng reo vui hổn hển phấn khích của lão Tín vọng ra ngoài rõ mồn một. Hai cánh tay to béo tham lam ôm choàng sau lưng, hai bóng người dính chặt vào nhau, xa dần biến mất. Vào truyen hentai để đọc truyện hentai Tiếng Việt tại mới nhất Vào Hentai Manhwa để đọc truyện Manhwa 18+ Tiếng Việt tại mới nhất Trang web là trang dự phòng của trang web Trước dây còn có tên khác như vv..., đề phòng các trang trên bị nhà mạng chặn thì anh em có nơi mà đọc truyện. Scandal tại Trường Xuân Mai làm cả nước sửng sốt trong suốt một tháng. Ngành báo chí cũng bận rộn biết bao nhiêu giấy mực. Các nhà tâm lý học nổi tiếng nhăn mày, bóp trán phân tích. Và đặc biệt là các bậc phụ huynh đứng ngồi không yên lo lắng. Scandal to lớn là thế. Nhưng một trong những nhân vật chính lại đang bị bỏ quên. Trong một góc tối của gian phòng giam ẩm mốc dơ bẩn, một tấm lưng gầy còm cong vòng co ro, thỉnh thoảng lại ho lên sù sụ. Ông Lâm đã ngót ngét 57 tuổi, cái tuổi mà con thưa cháu gửi của người ta. Còn ông, đơn thân lẻ bóng đã hơn 10 năm, từ cái ngày mà vợ con ông dứt khoát bỏ đi, để lại ông và sự túng quẫn tột cùng. Ông được nhận vào làm bảo vệ tại Trường Trung học Xuân Mai. Sáng sáng quét sân, mở lớp học, chiều tối lại nhường ấy công việc đảo ngược lại. Mỗi đêm, ông quay lại với thế giới riêng nhỏ bé của mình. Một gian phòng gỗ xiêu vẹo sau góc sân trường. Mỗi đêm như một, thân thể gầy gò của ông co rút trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, mong giấc ngủ nhanh đến và vĩnh viễn không tỉnh lại. Mọi chuyện cứ tưởng như thế cho đến hết đời, nếu không có chuyện xảy ra đêm đó. Đó là một đêm khó ngủ. Mưa gió rít gào qua ô cửa sổ. Mưa lớn như trút nước làm mái tôn oằn xuống cót két than khóc. Ông Lâm trùm chăn kín qua đầu, cố ru giấc ngủ. Nhưng lòng ông cảm thấy nôn nao bất an lạ kì. Ông chợt nhớ đến chuồng con Vàng và bầy chó con không đủ che chắn. Ông Lâm hối hả bật dậy, khoát tạm chiếc áo mưa, lao ra ngoài. Đúng như ông nghĩ, mẹ con con Vàng ướt sũng, run rẩy thật tội nghiệp. Ông Lâm kéo tấm tôn cũ chắn ngang cửa chuồng, thay tấm giẻ ướt sũng nước trong chuồng, thật chắc chắn. Chợt ông thấy một bóng trắng đang nép người tại mái hiên buồng bảo vệ trước cổng trường. Ma sao? Với tuổi ông Lâm đã sớm chẳng thèm nghĩ đến chuyện vớ vẩn đó. Nếu trên đời quả thật có ma, thì ông cũng chẳng quan tâm. – Ai đấy? – Ông dụi nước mưa trên mặt, bước đến. – Chú… Chú Lâm… Con nè… con Vi, 11A7 nè chú… – Giọng một đứa con gái yếu ớt, run rẩy vang lên. – Con Vi… Vi… Ông Lâm lẩm bẩm cố nhớ, chân tiếp tục bước, đến khi nhìn rõ gương mặt trắng nhợt ướt đẫm của con bé ông mới nhớ ra. Con Vi, một trong những đưa học giỏi nhất Khối 11, cũng thuộc dạng xinh xắn nhất. Không hiểu sao, nó lại ở đây, co ro run rẩy trong chiếc áo dài trắng ướt sũng nước. – Con nhỏ này… Mày làm gì ở đây? Mưa gió… Khuya khoắt thế này hả? – Chú cho con vào với… Con ướt hết rồi… – Con bé run rẩy, đôi môi run lên nài nỉ. – Mày… Ừ… Vào đây… Ông Lâm mở cổng. Con bé không kịp nói gì, vứt xe đạp chỏng chơ trên sân. Nó kéo vạt áo mưa sau của ông, trùm lên đầu. Cơ thể nó lạnh lẽo, chạm nhẹ làm ông rùng mình. Ông Lâm chậm chậm bước đi, cho nó bám theo phía sau. Đến hành lang lớp học, ông dừng lại. – Mày đọc số điện thoại ba mẹ… Chú gọi tới đón cho… – Không… Con tự về được… Con không muốn họ đón… Hết mưa là con về… – Mày biết giờ này là mấy giờ đêm không? Còn đòi về một mình… còn bộ dạng như vậy… Ánh mắt ông Lâm chợt dừng lại trên người con bé. Lớp vải áo dài trắng sũng nước dính sát vào thịt da. Ngực nó phập phồng, căng tràn sức sống. Cổ áo dài bung cúc gài. Chiếc cổ trắng ngần không ngấn. Gương mặt con bé thất thần nhìn ra ngoài mưa, mặc giọt nước chảy dài qua khoé môi đỏ hồng hé mở. Ông chợt thấy xấu hổ vì ánh mắt của mình. – Mày phải đi về thôi… Phải có người đón… – Ông quả quyết bước đến Phòng Giám thị, nơi có điện thoại bàn. – Không… Chú… Chú đừng đuổi con về… hết mưa con tự về được mà… – Con Vi chợt nghẹn ngào. – Chú có gọi họ cũng không đi rước con đâu… Họ đâu cần con nữa… Hu hu… – Nó ngồi bệt xuống sàn, bưng mặt nức nở. – Này… Này… Có việc gì? Tại sao khóc? – Ông Lâm lúng túng, ông ngồi xuống bên nó, nhưng chẳng biết làm gì. Ông Lâm chậm chậm vỗ vỗ đầu nó. Đó là hành động an ủi duy nhất ông có thể nghĩ đến, như ông vẫn hay xoa đầu con Vàng. – Chú… Hu hu… – Con bé khóc lớn hơn, khóc như bị dồn nén từ rất lâu. Nó lao vào lòng ông, cả người run rẩy. Hơn ai hết, ông biết mình đang là điểm tựa tâm lý cho nó. Nhưng… con gái, dù sao cũng đã lớn, lại không phải ruột thịt, rưng rức trong lòng ông… Có gì đó rất không ổn. Ngực ông cảm nhận một sự mềm mại êm dịu từ rất rất lâu, ngỡ như đã quên mất. Tay nó chống dưới sàn lại vô tình cọ vào khối u lủng lẳng dưới quần ông. Ông Lâm không biết làm gì… ông cũng chẳng dám mong gì hơn. Có lẽ giây phút này được kéo dài mãi mãi đã làm ông mãn nguyện. – Ba mẹ con làm sao? Sao lại không cần con chứ? – Giọng ông chợt nhẹ nhàng hơn nhiều. – Họ… Họ ly dị rồi… Mỗi người đều có người khác… Hu hu… Con như của thừa… Chẳng ai muốn nhận con để làm kỳ đà cản mũi… – Sao lại thế… Không phải vậy đâu… – Con… nói… hát xì… – Con bé nhảy mũi, cả người run lên. Ông nhìn qua vai con bé. Vạt áo dài mở rộng một bên, màu da thịt của bờ mông căng tròn cong vòng nảy nở. Ông thấy cơ thể mình nhộn nhạo lạ kì. – Haizz… Con cảm lạnh rồi… cũng phải có người rước con thôi… mưa tới bao giờ mới dứt đây… – Ông thấy hơi thở mình dồn dập gấp gáp, ánh mắt không thể rời khỏi bờ mông của con bé. – Không… Con không muốn về… Con gọi con Hạnh… Con gọi con Hương… Không đứa nào nghe máy… hu hu… Không ai cần con nữa hết… – Thôi bây giờ thế này… Con vào phòng chú… hong quần áo cho khô đi… Chờ hết mưa rồi về… Ông Lâm thấy tim mình đập nhanh, thật nhanh. Cảm giác hồi hộp như lần đầu rủ con gái đi chơi, thời niên thiếu. Sẽ không có gì xảy ra… Nó còn nhỏ hơn tuổi con mình. Bất cứ người nào cũng sẽ hành động như ông vào hoàn cảnh này. Không ai để một con bé ướt nhẹp ngồi đó đến đổ bệnh, có thể còn viêm phổi. Ông luôn tự nhẩm như vậy suốt quãng đường ra sau trường. Nhưng bước chân bì bõm, bàn tay lạnh buốt của con bé níu chặt áo ông, lại làm ông chờ mong. Chờ mong gì đó… Cánh cửa phòng xiêu vẹo khép lại. Ông Lâm túm lấy cái chăn vải nhàu bẩn phủ qua sợi dây kẽm góc phòng, nơi ông thường dùng phơi quần áo. – Con qua đó thay đồ ra… Con bé líu ríu vén màn chui vào trong. Tiếng xột xoạt vang lên trong tai ông Lâm rõ mồn một, còn rõ hơn cả tiếng mưa gió thét gào bên ngoài. Từng mảnh vải trắng sũng nước vắt lên sào. Ông Lâm bước đến, tay đưa lên toan nhận lấy. Chợt thêm hai mảnh vải trắng nữa đưa lên, làm tim ông thắt lại. Hai mảnh đồ lót trắng tinh mỏng manh làm ông ngẩn ngơ thất thần. – Chú hong dùm con… Con… Con bé lí nhí chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của ông Lâm. Ông đang đứng sát bức màn, mặt nhô lên khá nhiều. Bức màn không che được bờ vai trắng hồng của con bé trước ánh mắt nóng bổng của ông. – Ahh… Con bé la khẽ. Mặt đỏ bừng, con rụt người xuống. Ông Lâm sực tỉnh, mặt nóng lên vì xấu hổ. – Ah… Chờ chú chút nhé… Cũng nhanh thôi… Ông Lâm vụt ôm lấy đống quần áo, chạy ra giường. Ông vắt thật mạnh. Hai bàn tay ông run rẩy cầm hai mảnh đồ lót. Thật nhỏ, thật xinh. Vô thức, ông đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương con gái trinh nguyên thoang thoảng vương vấn trong mũi làm ông lặng người đi. – Chú… Con bé mặt đỏ gay gắt, quay mặt qua chỗ khác, nhưng hành động của ông Lâm nó đã thấy rõ. Nó cũng chẳng biết việc đó là gì, nhưng có gì đó rất kì cục, làm nó ngượng chín cả người. Nó trùm chiếc chăn qua vai, kéo lên thật cao, phô bày gần hết cặp đùi thon dài bóng loáng. – Hả? Ah… Ờ… Chú phơi lên đây… Dùng cái đèn này… Nóng lắm… Chút là khô thôi… Ông Lâm vừa trải quần áo lên sào, kéo cái bóng đèn tròn mắc vào vách sát bên. Căn phòng chợt tối đi thấy rõ. Ánh sáng mập mờ soi qua hai lớp vải áo dài, hằn cả hình ảnh dây áo lót lên vách gỗ đối diện. Căn phòng thật im ắng, tiếng mưa mờ nhạt như từ rất xa, chỉ còn hai hơi thở ngượng ngùng ấp úng. – Con ăn tối chưa? Mà… Chú chỉ có mì gói thôi… – Ông Lâm lên tiếng trước. – Dạ chưa… Con đói lắm… Ông Lâm đun nước nấu mì, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của con bé. Nó ngồi ngay trên giường ông, nhìn xung quanh tò mò. Dưới ánh đèn vàng leo lét. Đôi mắt nó sáng long lanh, hàng mi dài cong vút, đôi môi đỏ mọng hờ hững như cố tình khoe những chiếc răng sáng bóng như ngọc. Bên dưới chiếc chăn trùm kín là một cặp đùi non mơn mởn thẳng dài khép hờ mời mọc. Ông tự hỏi phía trên nữa là gì? Hỏi như thể ông chưa từng biết qua cơ thể phụ nữ bao giờ… – Cẩn thận… Nóng đấy… Ông Lâm nhìn con bé cúi gập người trên giường hít hà bên tô mì nghi ngút khói. Chiếc chăn kéo xệch sang một bên, một bên vai và nửa bầu ngực căng tròn đang phơi bày trước mắt ông. Chợt con bé bưng cái tô lên húp xì xụp, cánh tay buông lỏng. Mép chăn rơi xuống. Ông Lâm chết sững người. Ngay trước mắt ông trọn vẹn hai bầu vú căng tròn, mơn mởn, hai chiếc nhụy đỏ hồng chúm chím xinh xắn. Ông thấy cổ họng mình khô khốc, hạ thể lạnh lẽo bao năm chợt nóng bùng lên. – Ahh… Con bé vừa phát hiện trước ngực mát lạnh, liền hoảng hốt la lên, vung tay, tô mì tung toé khắp trên giường. – Con… Con xin lỗi… Nó mếu máo, tay giữ mép chăn, tay lau lau chiếc chiếu bị vấy bẩn. Chợt bàn tay thô ráp, nóng hổi của ông Lâm nắm lấy tay nó. – Vi… Con đẹp lắm… – Ông siết chặt, như muốn bàn tay nhỏ xíu của nó tan chảy. – Con… – Vi hơi bất ngờ, nhìn lên. – Chú… Chú tội nghiệp lắm Vi ơi… – Khóe mắt ông Lâm long lanh ngấn nước. – Con… thương chú… con cho chú… – Con… – Nó có vẻ hơi ngờ ngợ hiểu ra lời ông Lâm nói. – Chú biết… Chú biết mà… Nhưng con… con cho chú… nhìn… nhìn chút thôi… – Tay ông run rẩy, gỡ tay giữ ngang ngực của Vi. – Chỉ một chút thôi… – Ơ… Chú… không được… – Tay con bé cố níu giữ lấy mép chăn đang tuột ra khỏi người. – Con thương chú… Con cho chú nhìn chút thôi… Con đẹp lắm Vi ơi… Con Vi cúi gằm mặt, má nó đỏ lựng đến mang tai. Chiếc chăn đang chậm rãi tuột ra khỏi người nó. Ông Lâm thấy tim mình đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. Tay ông run run siết chặt tay con bé, kéo nó đứng dậy. Con bé run rẩy khép chặt hai chân, bàn tay nhỏ bé vặn vẹo không biết bỏ vào đâu. Căn phòng nín lặng, chỉ còn hơi thở của hai người. Một cơ thể con gái trinh nguyên căng tràn nhựa sống run rẩy trước ánh mắt nóng bỏng của ông Lâm. Mắt ông tham lam cắn nuốt lấy hình ảnh lõa lồ của con Vi, tham lam như không muốn bỏ qua một chi tiết nào. Làn da trắng muốt này, hai bầu vú căng tràn nhựa sống, chiếc bụng thon gọn, cái rốn bé xinh, cặp đùi thon dài tròn lẳng và cả vùng tam giác đỏ hồng phơn phớt vài sợi lông tơ. Bàn tay ông run rẩy đưa lên. Ngón tay thô ráp của ông chạm nhẹ lên cơ thể con bé. Nó co rúm lại, thở hổn hển. – Đừng… Chú… Chú nói… Nó đang ú ớ phản đối, chợt cả cơ thể bị ôm gọn trong cánh tay ông Lâm. Bàn tay ông tham lam bóp nghiến lấy cặp mông mềm mại, mát rượi của nó, ghì chặt. – Ơ… Chú… Đừng… – Con bé rít khẽ. Cái miệng lởm chởm râu của ông Lâm áp lên ngực con bé, mũi ông hít hà thõa mãn. Cảm giác mềm mại như thấm vào từng lỗ chân lông trên mặt ông. – Chú… Con sợ… Chú đừng… – Không sao… Con thương chú… Chiều chú chút nữa thôi… Ông há miệng, lưỡi ông đưa ra, liếm nhẹ lên đầu vú con bé. Cơ thể nó chợt run lên. Đầu lưỡi ông nhẹ nhàng vờn quanh chiếc núm, rồi há môi ngậm choàng lấy nó. – Ôi… Con… chú… Bờ môi khô khốc của ông mút chặt bên núm vú con Vi, đầu lưỡi đánh ngang dọc thật nhanh. Cơ thể con bé con rút lại, tay nó bấu chặt lấy vai ông. Nước miếng ông ứa ra đầy cả khoang miệng. Tay ông bóp nghiến lấy bầu vú nó cho vung lên, mút chùn chụt như một kẻ sắp chết khát. Bất chợt, ông đổi bên. Bầu vú bên kia đã săn cứng lại, hòa nhịp cùng cảm xúc của con bé. Ngực nó hơi ưỡn ra, hai bàn tay bấu véo vào cổ ông đau rát. – Ưm… Ôi… Chú… – Con bé rít lên thật dài, thật yếu ớt. Ông không trả lời nó. Ông đang bận bịu bú nút hai bầu vú non tơ tròn trịa của con bé. Chưa bao giờ ông thấy có thứ gì ngon và tuyệt vời như thế. Ngay cả vợ ông thời con gái. Trong ký ức ông, bà ta xuất thân từ gia đình nông dân, không thể có được sự mềm mại thơm ngon như vậy được. Ông chợt dừng lại, hai mắt mở to nhìn hai bầu vú đỏ bừng của Vi méo mó dưới bàn tay thô ráp của mình. Hơi thở dồn dập của con bé thơm ngát phà vào mặt ông. Nó cúi gằm mặt, mắt nhắm nghiền, cơ thể run nhè nhẹ theo nhịp tay ông Lâm bóp nắn ngực nó. – Chú… Chú hôn ngực con tiếp nhé… – Ông nuốt nước miếng hỏi nhỏ. Con bé khẽ gật đầu, rồi chợt lắc đầu, miệng nó lí nhí – Con… Con không biết… Con gái nói không được là bật đèn xanh, còn nói không biết là không cần đèn, muốn đi thế nào cũng được. Ông Lâm kéo con bé sát vào người mình, hai chân ông chen vào giữa đùi nó, tách ra. Con Vi hoảng hốt che vùng mu đỏ hồng, ướt đẫm nước nhờn của mình đang phơi bày trước mắt ông. – Không sao… Phản ứng tự nhiên của con người mà… Ông kéo nhẹ tay nó ra, đè nó ngồi vào lòng ông. Cơ thể nó chợt giật bắn lên khi chạm vào thứ cứng ngắt nóng hổi đội lên trong quần ông. Ông hít hà hương thơm trên tóc nó. Tay ông vòng ra trước bóp nghiến mông nó, kéo vào. – Ưm… Chú ơi… Con sợ… – Ừ… Đừng sợ… Chú còn mặc quần mà… Chú không làm hại con đâu… Chỉ chút nữa thôi… Dương vật ông Lâm cứng ngắt, độn lên khỏi lớp vải quần cộc mỏng tanh, miết dọc âm hộ ướt đẫm mềm mại của con bé. Hai tay nó vít chặt lấy cổ ông, cơ thể nhấp nhỏm, hổn hển. Hạ thể hai người dính chặt vào nhau, chỉ còn một lớp vải ngăn cách. Từ ngượng ngùng, sợ sệt đến nhịp nhàng, phối hợp. Cảm giác sung sướng đầu đời đã làm con bé thích thú. – Ưm… Ưm… Ông đẩy người nó ưỡn ra sau. Miệng ông bú mút hai bầu vú nảy tưng tưng. Hai bàn tay ông bóp nghiến cặp mông con bé, ghì chặt. Để âm hộ nhoè nhoẹt của nó cọ sát lên khối u dưới quần ông. Hơn ai hết, ông muốn cởi phăng cái quần và nhét dương vật mình vào âm hộ con bé. Nhưng ông không dám. Cái quần là bảo hiểm duy nhất còn lại khi lý trí ông đang mê muội dần. Con bé đã mềm nhũn, hai tay buông lỏng, miệng rên rỉ thật khẽ. Cơ thể nó méo mó trong tay ông Lâm, âm hộ nó ướt đẫm cả chiếc quần cộc của ông. Ông ôm ghì lấy nó, hai chân ông giang rộng để dương vật ép cứng lên âm hộ nó. Chợt ông run lên, từng đợt tinh nóng hổi tuôn trào trong quần ông. Miệng ông hổn hển, mặt ông chà sát trên hai bầu vú nó. Cảm giác này quá tuyệt vời, tưởng chừng đã lãng quên bao nhiêu năm. Sau giây phút sung sướng là cảm giác xấu hổ khôn cùng. Ông Lâm lúng túng không dám nhìn mặt con bé. Con Vi lại càng ngượng ngùng hơn, nó chỉ biết cúi gằm mặt, thay quần áo thật nhanh, chạy biến ra ngoài. Ông Lâm thất thần một chút, rồi chỉ kịp thay quần, đuổi theo con bé. Khuya thế này, ông không thể để nó về một mình. Hai chiếc xe đạp kẽo kẹt chầm chậm chạy dọc con phố vắng tanh. Không một lời nói, không một ánh mắt trao đổi. Mãi đến gần nhà, con Vi mới lí nhí nói nhỏ – Con về… Chú về trường đi… – Vi… Con… Con… – Ông siết chặt ghi đông xe, miệng lúng túng. – Con… biết mà… Chuyện này… sẽ không nói cho ai biết hết… Con bé bỏ lại một câu. Để ông Lâm thất thần nhìn theo bóng lưng nó khuất sau con hẻm nhỏ. Phần 21 Tiệc đứng là một phong cách thể hiện của giới nhà giàu. Vì vừa ăn vừa nói chuyện nên không ai ăn được nhiều. Món ăn phải thật cao cấp, quý hiếm, để ăn một miếng nhỏ cũng đủ chất như một bữa ăn lớn. Cocktail Tổ yến, Vi cá mập chiên sauce cay, trứng cá muối Caviar Thụy sĩ, Bánh mì nướng gạch tôm hùm… Các loại món ăn xa xỉ mà ngay cả xuất thân trung lưu như Hiền Mai, cũng không biết tới. Qua những món ăn này, Hiền Mai đoán được tầm quan trọng của thầy Trung đối với sự nghiệp của chồng. Biểu hiện của ông Phương cũng rất lạ, dù thầy Trung có mời Hiền Mai uống rượu nhiều ít thế nào, ông cũng ủng hộ. Buổi tiệc cũng qua rất nhanh, mọi người đi về gần hết. Chỉ còn lại hai vị khách cuối cùng là Hiền Mai và ông Phương. Trên tầng 1 của căn nhà. Hiền Mai mặt đỏ hồng, chếch choáng say, tựa lưng vào ghế sofa giữa chồng và thầy Trung. Câu chuyện của đàn ông đôi khi thật nhàm chán, hết tranh cãi chính trị, lại moi móc lịch sử để dẫn chứng, rồi quay ngược lại kinh tế. Hiền Mai cố kềm hơi men lâng lâng trong người, nhưng cơ thể cứ dựa dần vào người chồng. Bàn tay ông thật ấm áp vỗ về bàn tay nhỏ bé như trấn an, như ru cô ngủ. Chợt một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bờ eo nhỏ nhắn thon gọn của Hiền Mai. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt dọc mạn sườn trống trải mịn màn của cô. Hiền Mai nín thở, lặng im. Ông Phương bên cạnh vẫn huyên thuyên liên tục. Ngón tay đó lại vào mép vải váy hờ hững phất phơ, vuốt dọc bẹn vú căng tròn của cô. Hiền Mai im thin thít, môi mím lại. Hơn ai hết, cô biết bàn tay đó của thầy Trung. Hiền Mai cũng không ngờ ông ta dám táo tợn như vậy, ngay trước mặt chồng cô. Hiền Mai vẫn nhắm mắt như đang ngủ. Hiền Mai luôn biết cân nhắc nặng nhẹ, việc nhỏ nhặt này không nên là nguyên nhân phá hủy mối quan hệ của chồng mình. Cô muốn khép cánh tay mình, ngăn chặn bàn tay ông ta trước khi chồng phát hiện ra hành động quá trớn này. Nhưng chợt ông Phương nắm lấy bàn tay của Hiền Mai. Cô lúng túng, cảm nhận những ngón tay hắn đùa nghịch vẽ tròn tròn trên một bên ngực, quanh núm vú đỏ hồng của cô. Ngón tay ấm áp của thầy Trung chợt miết lên núm vú Hiền Mai. Cô suýt rút tay lại phản kháng, cảm giác nhột nhạt thật khó chịu. Nhưng lượt thứ hai, thứ ba… cảm giác trở nên quen thuộc như đã từng gặp đâu đó… Dưới tán cây trứng cá, bàn tay thô kệch chai sạn đó… núm vú Hiền Mai săng cứng lại ray rứt. Bàn tay ông ta lại thôi đùa giỡn với ngực cô, đi dẫn xuống dưới. Những ngón tay nóng bỏng vuốt ve vùng bụng thon gọn phẳng lì, rồi… cảm giác trống trải… giữa hai chân bị bao phủ. – Ư… Không… Hiền Mai vừa vùng dậy thì đôi môi đã bị chồng mình hôn kín. Cô run rẩy hé miệng đón chiếc lưỡi ấm áp quen thuộc của ông Phương. Nụ hôn và cách ôm chặt của ông hôm nay thật lạ. Tim cô nhảy loạn, hai cánh tay cô bị kềm chặt trong vòng tay chồng. Hai chân cô bị kéo lên sofa, gió mát lùa vào làm cô rùng mình. Ông Trung quỳ xuống sàn, hơi thở dồn dập phấn khích, tay giở mép váy Hiền Mai gấp lên eo. Nửa thân dưới tuyệt đẹp của cô hoàn toàn lõa lồ trước mắt ông. Cặp đùi tròn lẳng thon dài, bờ mông tròn trịa hồng hào không tì vết. Ông cảm thấy cuộc đời mình đã sống uổng, cho tới bây giờ mới thấy được ý nghĩa thật sự. Ông nhẹ nhàng tách mở cặp đùi thon dài trần trụi của Hiền Mai. Cô bé hơi phản kháng, rồi buông lỏng theo hơi thở dồn dập. Tim ông như thắt lại nhìn vùng mu no tròn, phủ một lớp lông tơ rẽ quạt cân xứng, hai mép âm hộ đỏ hồng khít khao ươn ướt phơi bày trước mắt ông. Tay ông vuốt ve vùng bụng phẳng lì và chiếc rốn xinh xắn, môi ông chậm rãi hôn lên đầu gối cô, say mê trượt xuống cặp đùi non. Càng xuống sâu, hai chân cô bé càng run rẩy, môi ông như đang tiến dần đến lòng núi lửa, nhiệt độ nóng dần. Ông áp mặt vào làn da đùi mỏng manh mịn màn của Hiền Mai, lưỡi le dài liếm quanh hai mép âm hộ ẩm ướt của cô. – Ư… Hiền Mai thở gấp, hai cánh mũi phập phồng thật nhanh, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi vẫn bị miệng ông Phương ngậm kín. Ông Trung đưa lưỡi mình liếm dọc khe âm hộ Hiền Mai, cơ thể cô bé run lên trong tay ông. Ông nhắm mắt, miệng nhấm nháp như thói quen thưởng thức mùi vị trứng muối Carviar. Như đã hài lòng với mùi vị hảo hạng của món ăn mới, hai tay ông bợ lấy cặp mông tròn trịa khẽ nâng lên, miệng ông há rộng ngậm kín âm hộ cô bé, lưỡi quét sâu vào. – Ưm… đừng… Hiền Mai oằn người, thở gấp, ánh mắt đỏ bừng nhìn lên khuôn mặt quen thuộc của chồng ngay sát bên. Hôm nay ông như một người khác, chỉ nhấp nháp đôi môi, cuốn lấy lưỡi cô như một cái máy vô cảm. Tay ông Phương luồn vào ngực áo, mân mê xoa nắn hai bầu vú căng tròn của cô. Hạ thể cô nhột nhạt ẩm ướt, ria mép của ông Trung đang cọ vào mồng đốc làm cô giật nảy lên từng hồi. Cô nghe được cả âm thanh của cái lưỡi ông ta xì xụp thèm thuồng ngọ ngoậy trong âm hộ mình. – Ưm… Anh ơi… anh không yêu em sao? Hiền Mai hổn hển rít lên thật khẽ. Ông Phương chợt ngẩng đầu nhìn cô thật sâu. – Sao lại không? Anh yêu em mà… Ông Phương nâng đầu Hiền Mai lên. Mặt cô đỏ bừng, hơi thở dồn dập, môi cắn khẽ nhìn mái tóc bạc đang hì hục giữa hai chân mở rộng của mình. Giọng trầm thấp của chồng rót bên tai – Em cứ xem thầy Trung như anh đi… – Nhưng… Không được… Không được mà… – Hiền Mai lắc lắc đầu như muốn rũ bỏ cảm giác tê dại đang truyền lên từ hạ thể. – Thầy Trung đã giúp anh một ân huệ rất lớn… Thầy rất thích em… Xem như em giúp đỡ anh đi… – Ngón tay ông Phương xoa xoa vùng mu mềm mại, miết lên mồng đốc đỏ hồng day day thật nhanh. – Ưmmm… Em chết mất… Ôi… – Hiền Mai há hốc tê dại. Tim Hiền Mai nhảy loạn, hai bầu vú phập phồng lộ ra khỏi ngực áo. Từng lời nói của chồng cô đều nghe rất rõ. Nếu như bình thường, lời đề nghị trao đổi thân xác này có thể dẫn đến nứt vỡ tình cảm của cô dành cho ông. Nhưng trong tình huống này, cứ như đã được sắp đặt từ trước, lòng cô trống rỗng khó phân định. Trong ánh mắt Hiền Mai đờ đẫn, chỉ có hai bàn chân nhỏ bé co quắp đặt trên đôi vai bệ vệ rung động của thầy Trung và chiếc lưỡi ấm áp của ông không ngừng làm âm hộ cô nức nở. – Ưmmm… Ôi… Ông Trung ngồi dậy, lau miệng, ánh mắt thèm thuồng vẫn không rời được hai mép âm hộ đỏ hồng của Hiền Mai. Ông gấp gáp cởi quần mình, dương vật tím bầm to lớn bật tung ra trước mắt cô. Hiền Mai bấu víu hai cánh tay của chồng, đầu tựa vào ngực ông, ánh mắt ươn ướt sợ hãi nhìn thứ to lớn đó đang cọ dọc âm hộ mình. – Anh… anh ơi… Khoan đã… – Cô thản thốt van nài cảm nhận hạ thể căng phồng lên từng chút một. Hiền Mai muốn vùng dậy nhưng hai cánh tay đã bị ông Phương giữ chặt. Hai chân cô mở rộng trong tay thầy Trung. Ánh mắt cô đỏ bừng nhìn âm hộ mình căng ra lấp kín trọn vẹn. – Ưmmm… Ông Trung chồm lên vùi đầu vào ngực Hiền Mai, hai tay ông nhào nắn say mê hai bầu vú căng tròn của cô, hạ thể hì hục ra vào. Mảnh vải trước ngực xô lệch, hai núm vú đỏ hồng của Hiền Mai ray rứt nức nở trong miệng ông. Cô há hốc ngửa mặt nhìn chồng, mặt ông tái mét, né tránh ánh mắt cô. Có lẽ ông đang rất khổ sở chịu đựng… Cô cảm nhận được khối u nóng bỏng của ông đang cấn dưới lưng mình. Hiền Mai bưng kín miệng cố ngăn tiếng nấc liên tục phát ra từ miệng mình. Nhưng điều này thật khó… thật khó… – Ưmmm… Ưmmmm… Ông Trung vòng tay qua eo Hiền Mai, ngồi lên sofa. Cơ thể cô buông lỏng, mặc ông nâng đỡ, vuột khỏi tay chồng. Hiền Mai mím môi nín lặng, hai chân hờ hững mở rộng, giữ nguyên sự căng tức trong người. Ông Phương bắt chéo chân ngồi bên cạnh. Ông như cố nhìn quanh, như không thấy một người đàn ông khác kéo tuột váy vợ mình qua đầu, phơi bày trọn vẹn cơ thể trần truồng trước mặt ông ta. Hai cánh tay to lớn của ông ta siết quanh tấm lưng mịn màn, bóp nắn cặp mông trắng muốt tròn trịa, miệng tham lam bú mút hai bầu vú mơn mởn của Hiền Mai. Cô rũ rượi kềm nén, mặc ông ta bợ mông mình nhịp lên nhịp xuống đều đều. Ánh mắt Hiền Mai đỏ bừng chỉ nhìn về phía ông, thầy Phương của riêng cô. Thân thể cô lay động, lên xuống, lên xuống. Bầu vú no tròn nảy nảy, méo mó trong hai bàn tay to bè. Núm vú cô săng cứng ray rứt trong cái miệng tham lam phía trước. Cặp mông cô đỏ bừng kéo rộng hai bên để thứ to lớn đó ra vào âm hộ thật sâu, thật sâu. – Ưmmm… Ôiiiii… Hiền Mai hốt hoảng vì không ngăn được tiếng nấc khoái lạc. Cô lại áy náy nhìn chồng. Ông Phương gật gật đầu, trong mắt ông là sự cảm thông, khuyến khích. Mắt cô mờ dần, đôi môi run run hé mở, cơ thể như hòa cùng ông Trung, nhấp nhỏm lên xuống. – Ưmmm… ưmmm… Ưmmm… Ông Trung ngã ngữa ra ghế sofa, tay hả hê vò nắn hai bầu vú no tròn, ánh mắt tham lam nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp đỏ bừng của Hiền Mai. Trong cơn khoái lạc hừng hực, Hiền Mai không còn e dè ngượng ngùng như ban đầu. Cô rên siết, ngực ưỡn ra, hai chân kẹp chặt lấy hông thầy Trung, nhúng nhảy điên cuồng. Ông Phương nét mặt đanh lại, ánh mắt không còn khoan dung hiền từ, thay vào đó là sự căm thù tột độ. Từ phía sau, ông nghiến răng nhìn tấm lưng trắng muốt của Hiền Mai không ngừng cong ỏng uốn éo, cặp mông căng ra, hai mép âm hộ đỏ hồng nhả nuốt dương vật căng cứng của thầy Trung. – Ưmmm… Ôi… Ưmmm… Tiếng rên rỉ của Hiền Mai âm ỉ vang vọng cả gian phòng khách, thu hút không ít ánh mắt lén lút từ xa. Những gã tài xế, người giúp việc nhà ông Trung được một bữa rửa mắt no nê. Họ há hốc, không chớp mắt nhìn vào gian phòng khách. Trên sofa một người phụ nữ tuyệt đẹp lõa lồ đang cưỡi trên người ông chủ. Từng cái cuống họng khô khan nuốt xuống đau nhói, từng bàn tay lặng lẽ chui vào quần. Trong những khán giả mới đến đó lại xuất hiện một kẻ khá quen mặt với Hiền Mai trong buổi tiệc. Ánh mắt hừng hực nóng bỏng của hắn như vượt qua cả không gian căn phòng khách, mơn trớn vuốt ve thân thể lõa lồ của Hiền Mai. Cô chợt rùng mình, mở mắt, suýt hét lên vì phát hiện tình cảnh xấu hổ của mình đang phơi bày trước mắt nhiều người. Ông Trung nằm quay đầu về phía cửa không hay biết gì vẫn bóp nghiến cặp mông Hiền Mai kéo đẩy sàn sê. Ông Phương sau lưng hai người, càng không hay biết gì. Chỉ có Hiền Mai thổn thức ngượng chín người trước những ánh mắt thiêu đốt thèm thuồng đó. Hiền Mai chợt nhận ra Tuân, từ khoảng cách này, cô có thể cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của hắn tham lam mơn trớn khắp cơ thể mình. Hơn tất cả mọi người xung quanh, ánh mắt hắn làm cơ thể cô thổn thức nhột nhạt. Đôi mắt đẹp của Hiền Mai khép hờ, nhìn sâu vào hắn. Đôi môi cắn nhẹ, đè nén hơi thở dồn dập, cô ngã người ra sau. Cánh tay thon dài chống đỡ cơ thể, hai chân mở căng ra, lưng cong oằn hẩy lên trước. – Ưmmm… Ưmmm… Ưmmm… Hiền Mai rên rỉ thật lớn, mắt vẫn nhìn theo ánh mắt nóng bỏng của Tuân và những gã kia đang thiêu đốt khoảng giữa hai chân mở rộng của cô. Hai mép âm hộ đỏ hồng nức nở liên tục nuốt thả dương vật căng cứng của ông Trung. Những ánh mắt đó lại mân mê hai bầu vú trắng muốt, ngậm mút hai núm vú đỏ hồng nảy tưng tưng lên xuống liên tục của Hiền Mai. Đôi mắt cô khép lại mê man, đôi môi cô hé mở rên rỉ những tiếng ngắt quãng, âm hộ cô co rút tuôn trào… – Ưmmm… Ưmm… Ahh… – Ahhh… Ông Trung gầm lên, chồm người dậy ôm cứng cơ thể trần trụi của Hiền Mai. Từng dòng tinh dịch nóng hổi phun trào lấp kín âm hộ cô. Ông ta lim dim tê dại, hôn khắp khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi hé mở run run của cô. Ông hít hà say mê vùi mặt vào hai bầu vú mềm mại căng tròn của Hiền Mai. Cô ngã gục vào vai ông, thiêm thiếp tê dại mặc kệ mọi thứ xung quanh… Ông Trung mỉm cười nhìn thầy Phương gật đầu thay lời cảm ơn. Giữa họ sau hôm nay có lẽ không cần dùng những từ ngữ khách sáo như vậy nữa. Vào truyen hentai để đọc truyện hentai Tiếng Việt tại mới nhất Vào Hentai Manhwa để đọc truyện Manhwa 18+ Tiếng Việt tại mới nhất Thông tin bài hátTên bài hát Cha Va Con Gái Ca sĩ Bé Đào Bích Thảo Sáng tác Nguyễn Văn Chung Album unknown Ngày ra mắt 31/10/2018 Thể loại Việt Nam, Nhạc Thiếu NhiCon muốn lại gần ôm lấy cha Muốn tựa vào vai của cha Con muốn nắm lấy tay cha thật chặt Những vết chai sần đã hằn nhớ từng chiều ngồi xe phía sau Ánh mặt trời nghiêng mái đầu Con nhớ lắm lúc hai cha con cười đùa Cứ sợ rằng sẽ không còn nữa.[ĐK1] Sợ ngày mai lúc thức giấc nhưng cha không còn nữa Chẳng còn ai kể con nghe những câu chuyện ngày xưa Chẳng còn ai cứ mỗi tối hỏi con đã về chưa Chẳng còn ai che cho con nắng mưa trên còn ai yêu thương con như khi con còn bé Chẳng còn ai sẽ quan tâm và đưa đón lúc tan trường Chẳng còn ai sẽ quan tâm ngồi bên con để vỗ về Cả tuổi thơ con bên cha chỉ nhớ nhất là Những kỉ niệm câu chuyện chỉ đong đầy tiếng cha cười Nhớ những ngày tháng yên bình nhất trên gió thổi mái tóc rối bời Muốn được cha chải tóc thôi Con ước dẫu tháng năm trôi đi vội vàng Vẫn được hoài ở bên cha mãi.[ĐK2] Vì sao mãi đến lúc khi trong con đã lớn Thì mới hiểu những nỗi lo trong tim của cha Dành tất cả những ấm áp cho con bao ngày qua Chỉ vì con cha hy sinh cả cuộc sao bao gian lao kia cha không bao giờ kể Vì sao những nỗi mất mát cha chỉ giữ mãi riêng mình Cả tuổi thơ con bên cha nhưng chẳng thấy được Nước mắt cùng nỗi đau và những nỗi buồn Những câu chuyện chỉ đong đầy tiếng cha cười. Bài hát Trở về với Cha do ca sĩ Ca đoàn Sao Mai, Nguyễn Hồng Ân thể hiện, sáng tác Phan Hùng, thuộc thể loại Hợp Xướng. Ca khúc nằm trong Album Simon Phan Hùng - Hợp Xướng Thánh Ca. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát Trở về với Cha pdf, mp3, playlist/album, MV/Video Tro ve voi Cha miễn phí tại Lời bài hát Trở về với Cha - Phan Hùng Bài hát Trở về với Cha - Phan Hùng chưa có lời. Bạn có thể đóng góp tại phần bình luận. Trân trọng !Bài hát Trở về với Cha của nhạc sĩ Phan Hùng ĐÃ có file PDF sheet nhạc, các bạn tải ở phía trên nhé.

cha con ong bao ve