dị địa trọng sinh chi bạch
Bạn đang theo dõi một trong những tiểu thuyết hay của tác giả Du Tai Nhân mang tựa đề Dị Địa Trọng Sinh Chi Bạch.Đây là một truyện đam mỹ xuyên không, thầy trò, ấm áp văn.Nhân vật chính: Mộ Dung Lâm Phong x Mộ Dung Bạch. Du ký ngọt ngào ở Thương Mộc đại lục của Sư phụ ôn nhu kì thực phúc hắc cùng Đồ
Dàn ý chi tiết chứng tỏ rằng Bác Hồ sống vô cùng giản dị, thanh bạch. 1. Mở bài: Giới thiệu lối sống giản dị, thanh bạch của Bác: Mẫu: Mỗi người con của đất nước Việt Nam đều biết ơn, tôn kính chủ tịch Hồ Chí Minh - vị cha già kính yêu của dân tộc.Chúng ta, đặc biệt là thế hệ thanh thiếu niên
(TAMHOAN.COM) Trong địa huyệt kín đáo ở Thần Phạt chi địa.Tạp Thác khoanh chân ngồi ngay ngắn, sắc mặt bình thản, bỗng hắn cảm thấy được gì đó, từ trong ống tay áo lấy ra một khối âm thạch, nhíu mày kiểm tra.Sóng âm từ trong âm thạch truyền đến. Trực tiếp vang vọng trong thức hải của Tạp Thác, Tạp
Yếu tố nào quan trọng nhất để chẩn đoán bạch hầu thanh quản: A. Xét nghiệm giả mạc họng có trực khuẩn bạch hầu. B. Viêm họng có giả mạc. C. Viêm thanh quản kèm da xanh, mạch nhanh nhỏ. D. Viêm thanh quản có hạch góc hàm.
Recherche Le Meilleur Site De Rencontre. Trở về từ ngọn tuyết sơn cao bốn năm nghìn thước, gùi trúc trên lưng Mộ Dung Lâm Phong đầy ắp thảo dược, hắn giờ đang bước nhanh như gió trên đường về, chợt nghe ven đường có tiếng rao bán mứt quả, nghĩ đến nụ cười thật tươi của Tiểu Bạch, nhịn không được dừng bước quay đầu lại, bước đến chỗ người bán hàng rong mua một xâu mứt quả đỏ tươi.“Trời ạ...... Đó là cái gì......”“Mẫu thân, mau nhìn...... Biến thành màu đỏ kìa...... Thật đẹp......”“Lão thiên gia a, ta đang thấy cái gì vậy, đó là long quyển phong a......”“Lão gia tử ta có phải già rồi không...... Tại sao long quyển phong lại biến thành màu đỏ??”“Ôi mẹ ơi...... Cái hướng kia không phải là hoàng cung sao?”“Đúng rồi...... Đúng rồi...... Thừa dịp long quyển phong còn chưa kịp di chuyển đến đây...... chúng ta mau chạy tránh khỏi nơi này đi.” ......Mộ Dung Lâm Phong mặt đầy ý cười khi nhìn thấy cơn lốc xoáy màu đỏ đứng thẳng ở hướng hoàng cung, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, mứt quả trên tay rơi xuốngmặt đất, lúc này Mộ Dung Lâm Phong đã không còn lòng dạ nào quan tâm đến mứt quả trên đất, nhớ tới nỗi lo âu trong lòng bấy lâu nay, trên mặt mất hết huyết sắc, Tiểu Bạch......“Ủa, vị công tử kia đâu rồi, mới đây sao không thấy tăm hơi rồi?” Người bán mứt quả quay lưng về phía hoàng cung, lại phát hiện Mộ Dung Lâm Phong một giây trước còn đứng ở trước mặt giờ đã không thấy thân ảnh, trên mặt đất còn có một gùi thảo dược cùng một xâu mứt quả, người bán hàng rong nghi hoặc xoay xoay cái ót, lại nhìn thấy cơn lốc xoáy màu đỏ xa xa kia, cũng vội vàng thu thập gia sản nho nhỏ của mình, e sợ cơn lốc quỷ dị kia sẽ thổi đến đây, chạy trối chết về Dung Lâm Phong trong lòng kinh hoàng, cầu nguyện Tiểu Bạch hiện tại nhất định là vẫn ngoan ngoãn ở trong khách ***, không đi đâu hết, Mộ Dung Lâm Phong nhanh như gió xuyên qua đám người, đôi môi mím chặt, mi tâm nhăn nhíu, không ai thấy kịp một góc áo của Mộ Dung Lâm Phong, chỉ cảm thấy một cơn gió mạnh ập Dung Lâm Phong phóng lên lầu hai của khách ***, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra, trong phòng im ắng hoàn toàn không thấy bóng dáng Tiểu Bạch cùng Trúc Tử, tâm Mộ Dung Lâm Phong khó chịu một cái, đôi môi mấp máy, cũng không biết bản thân đang nói cái gì.“Tiểu Bạch...... Ngươi ở đâu...... Sư phụ đã trở về...... Tiểu Bạch......”Trên hành lang im lặng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, khiến Mộ Dung Lâm Phong khẩn trương bước nhanh ra ngoài, không khỏi kích động kêu lên, “Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Là ngươi......” Nhìn thấy xuất hiện trước mắt không phải Tiểu Bạch mà là Trần Thần, Mộ Dung Lâm Phong tinh thần hoảng loạn.“Mộ Dung công tử muốn tìm Tiểu Bạch sao? Ta cũng đang muốn tìm Trúc Tử, nghe tiểu nhị nói sáng nay Tiểu Bạch cùng Trúc Tử đã ra ngoài, hình như là theo một người trong hoàng cung, không biết là có chuyện gì......” Trần Thần còn chưa nói xong, chỉ thấy Mộ Dung Lâm Phong hiếm khi sắc mặt tái nhợt, sau đó nhoáng một cái liền biến Thần thấy dáng vẻ Mộ Dung Lâm Phong lo lắng khủng hoảng, trong lòng cũng “thịch” một tiếng, có thể nào lời quạ đen nói trước đây đúng rồi, hắn cũng trực tiếp nhảy xuống khỏi cửa sổ thẳng hướng đến hoàng Mộ Dung Lâm Phong cùng Trần Thần theo sau tiến vào hoàng cung Mộc Diễm quốc, cung điện huy hoàng ngày xưa sớm bốn phía tan hoang, ở khu trung tâm còn thê thảm hơn, có thể nói là bị san bằng, trong cung im ắng không thấy bóng người, yên tĩnh quỷ dị, còn có một mùi máu nồng nặc khiến người ta muốn nôn ập vào mặt, lúc này cơn lốc màu đỏ kia đã biến mất không thấy bóng dáng.“Nơi này...... rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?” Trần Thần dại ra nhìn hoàng cung đã hoàn toàn thay đổi.“Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Tiểu Bạch...... Vi sư tới đón ngươi về...... Tiểu Bạch ngươi ở đâu... Đừng làm ta sợ...... Tiểu Bạch...... Mau ra đây...... Sư phụ ở đây a...... Tiểu Bạch......” Mộ Dung Lâm Phong ngửi thấy trong không khí phiêu đãng mùi tanh rất nồng, trong miệng không ngừng gọi, kỳ vọng đây chỉ là một cơn ác mộng thôi, không phải sự thật, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, chân khí trong ngực Mộ Dung Lâm Phong thoáng chốc rối loạn lên, mạnh mẽ áp chế chân khí đang tán loạn trong người, hắn xông về nơi bị tàn phá nặng nhất tìm Dung Lâm Phong cùng Trần Thần càng tiến tới gần khu trung tâm hoàng cung, mùi máu tươi trong không khí càng thêm nồng nặc, mặt đất đầy máu đỏ, nhầy nhụa giẫm dưới chân, còn có thể nhìn thấy trên trên mặt đất ướt sũng những phần rời rạc của cơ thể người, nội tạng huyết nhục mơ hồ, rơi rụng vô số, trên mặt đất còn có một cái bàn có vẻ là từ trên cao rơi xuống, đồ cổ hiếm quý, nhánh cây, trụ cột phòng ốc này nọ, đủ mọi thứ linh Thần nhìn bốn phía đều nhuốm một màu đỏ, trong lòng từng cơn từng cơn ớn lạnh, “Trúc... Trúc Tử...... Trúc Tử...... Ngươi... còn chưa làm nương tử của ta mà...... Ngươi không thể bỏ lại ta lần nữa a... Ta không thể đợi ngươi được nữa...... Không thể đợi được nữa...... Ngươi đi ra đây cho ta...... ra đây đi, được không...... Chỉ cần ngươi ra đây... Ta cái gì cũng đáp ứng ngươi hết, không được sao.....” Nói xong nhịn không được nghẹn ngào, thật vất vả, thật vất vả mới chờ được ngươi trở về a......Mộ Dung Lâm Phong trước mắt choáng váng, sẽ không, sẽ không, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi ngàn vạn lần đừng có việc gì a. Đúng lúc này, bên cạnh đống lớn những phần thân thể kia, truyền đến tiếng Bạch hồ “ngao ngao” kêu to, sau đó giãy ra khỏi những phần chân tay gãy nát chạy ra, lúc này Bạch hồ đã sớm biến thành Hồng hồ rồi, dùng toàn lực gào to về phía hai người đang tìm kiếm khắp nơi kia, ý muốn thu hút sự của chú ý hai Dung Lâm Phong cùng Trần Thần vội vàng lao về phía Bạch hồ bị đẫm máu cả bộ lông, Bạch hồ nhảy đến một thân thể cũng toàn thân là máu, nhưng vẫn còn đủ tay chân, bi thương kêu người Trúc Tử nằm ngửa trở lại, đưa tay đến dưới mũi, vẫn còn thở, Mộ Dung Lâm Phong nắm lấy hai vai Trúc Tử mà lắc, “Trúc Tử tỉnh tỉnh, Tiểu Bạch đi đâu rồi?” Trúc Tử bị lay động một trận dần tỉnh táo lại, nhìn thấy trước mắt là Mộ Dung Lâm Phong lo lắng khủng hoảng, trong lòng đau xót, “Chủ... Chủ nhân...... Thực xin lỗi...... Ta...... Ta không nên không nghe lời chủ nhân...... Tự tiện đem Tiểu Bạch đến nơi này...... Tiểu...... Tiểu Bạch...... phút cuối cùng ta còn ý thức...... Nhìn thấy Tiểu Bạch đi về phía kia rồi......” Nói xong, Trúc Tử ngón tay đầy máu chỉ hướng Tiểu Bạch đã Tử vừa nói xong, Mộ Dung Lâm Phong buông Trúc Tử ra, hướng tới nơi Trúc Tử chỉ mà vội vàng chạy đi, mà Trần Thần ở lại ôm chặt lấy Trúc Tử máu me đầy người, nghẹn ngào nói “Trúc Tử... Trúc Tử... Trúc Tử của ta...... Cám ơn trời đất... Ngươi không có việc gì......”...... Ta là phân cách tuyếnSau khi hóa giải cơn lốc máu kia, Tiểu Bạch nhìn khoảng sân máu chảy thành sông, cùng phần cung điện đã bị phá hủy chẳng còn ra hình dáng gì, không có một nét động dung, ánh mắt lạnh như băng đang cảm nhận điều gì, nghe thấy gió bên tai mau truyền tới động tĩnh, nhắm mắt lại giẫm lên mặt đất nhớp nhát máu, tựa hồ xác định được gì đó, kiên định bước về phía này, Tiểu Bạch toàn thân màu đỏ, từng giọt máu tí tách rơi từ tóc Tiểu Bạch xuống, cuối cùng hòa vào những vũng đỏ thẫm trên mặt đất, hình thành một gợn sóng nho nhỏ, chung quanh hoàng cung im ắng, không có chút nhân Bạch từng bước một chậm rãi bước qua từng đống từng đống thân thể rời rạc, có khi không cẩn thận đạp phải một phần nào đó vang lên tiếng “răng rắc”, giữa hoàng cung trống rỗng tựa như Tu La địa ngục có vẻ dị thường khủng bố quỷ dị, khi Tiểu Bạch sắp vượt qua một cánh cửa dẫn đến một viện tử khác, vừa mới vượt qua một nửa, chân lại rụt trở về, thân mình đứng yên bất động, chỉ có mâu quang chậm rãi nhìn xuống xuyên qua sợi tóc màu đỏ liếc về một gốc cây đại thụ bị nhổ tận gốc, theo lốc xoáy rơi xuống ở phía bên Bạch xoay người vẫn từ từ bước đến chỗ đại thụ đổ kia, thời khắc sắp tiếp cận đến, mười mấy Hắc y nhân nhảy ra còn có một người bị chặt đứt một tay cầm kiếm hướng về Tiểu Bạch mặt không chút thay đổi, cùng lúc hô “Bệ hạ, chạy mau!!”Mười mấy Hắc y nhân tạo thành một vòng vây không kẽ hở quanh Tiểu Bạch, ánh mắt mỗi người đích nhìn thẳng vào hai mắt không hề có tình cảm dao động của Tiểu Bạch, nhớ tới cảnh tượng tựa như luyện ngục lúc nãy, tâm không khỏi co rút một hơi, cứng ngắc cầm chắc kiếm trong tay, mười mấy người thẳng tắp đâm về phía Tiểu Bạch, nhưng trong khoảnh khắc hơn mười thanh kiếm sắp xuyên qua cơ thể Tiểu Bạch, lại bị Tiểu Bạch tay không vung lên, mười mấy người đều bị gió mạnh mẽ đánh bay ra ngoài, va đập thật mạnh vào tường rồi hộc máu ngã qua mười mấy người ngã xuống đất tạm thời không dậy nổi, mâu quang của Tiểu Bạch lúc này mới nhìn tới Diễm Nguyệt Cơ vẫn không nhúc nhích thất thần đứng đó, tựa hồ không tài nào phản ứng kịp, một canh giờ trước, Tiểu Bạch yếu đuối nhát gan tránh sau lưng Trúc Tử, giờ phút này lại giống như một vũ khí hình người lạnh lùng không hề có thất tình lục dục, mỗi người ở trước mắt đều là chuột kiến nhỏ bé mà thôi, phất tay một cái là tàn một sinh mệnh, Diễm Nguyệt Cơ nhìn thấy lãnh ý trong mâu quang kia, Diễm Nguyệt Cơ tự cho mình là thanh cao lúc này đây cũng không kiềm được sắc mặt tái nhợt lui về phía sau từng Tiểu Bạch hàn ý đông lạnh sắp tiếp cận đến, Diễm Nguyệt Cơ mới thi triển khinh công nhảy đến một bức tường đã đổ một nửa, nhìn xuống Tiểu Bạch ở phía dưới, “... Mộ... Mộ Dung Bạch...... Ngươi không phải người...... Ngươi...... Ngươi rốt cuộc là cái gì?”Đứng ở phía dưới, Tiểu Bạch nhíu mi tâm lại, tựa hồ rất không vừa lòng Diễm Nguyệt Cơ đột nhiên nhảy lên bức tường đổ, vì thế nương theo sức gió cũng nhảy lên tường, hoàn toàn không để ý đến nghi vấn của Diễm Nguyệt Cơ, nguy hiểm nâng tay phải chuẩn bị đánh về phía Diễm Nguyệt Cơ, lại bị Diễm Nguyệt Cơ nhanh chóng vung trường tiên cuốn lấy cánh tay.“Ha ha...... Không nghĩ tới Diễm Nguyệt Cơ ta hôm nay lại ngu xuẩn đưa tới một ác ma, cũng không nghĩ tới Mộc Diễm quốc thế hệ quốc quân cuối cùng thế nhưng lại chôn vùi trong tay ta, ha ha...... Mộ Dung Bạch... Hôm nay không phải ngươi chết thì chính là ta mất mạng.” Nói xong nắm chặt trường tiên trong tay, muốn quất cho Tiểu Bạch ở đối diện té xuống mặt đất. Nhưng trường tiên trong tay Diễm Nguyệt Cơ còn chưa nhúc nhích, đã bị Tiểu Bạch nắm lấy kéo Diễm Nguyệt Cơ kéo đến trước mặt bé, dùng cái tay bị quấn kia chộp thẳng đến cái cổ màu mạch của Diễm Nguyệt Cơ, năm ngón tay siết chặt cổ khi Mộ Dung Lâm Phong tìm đến nơi, nhìn thấy Tiểu Bạch đẫm máu đứng thẳng trên tường, lạnh lùng thị huyết, sợi tóc rời rạc dính đầy huyết tích, trong mắt là tuyệt tình lạnh như băng quen tử trong mắt Mộ Dung Lâm Phong co rút lại thật nhỏ, trong tầm mắt không rõ ràng lắm, hình ảnh Tiểu Bạch cùng ngũ quan tang thương trong ký ức từ từ chồng lên nhau...... Tiểu Bạch...... đừng nên như vậy......Tiểu Bạch của ta......Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Nhấn vào giữa màn hình để hiển thị Tùy chọn đọc.
Trên đường lớn giữa trời mênh mông hoang tàn vắng vẻ, xe ngựa gian nan chạy trên mặt tuyết được năm canh giờ, rốt cục đến vùng ngoài thành phụ cận Mộc Diễm quốc, trong đêm tối vô biên thấy được một ngọn đèn nhỏ le lói trước của một khách *** cũng nho nhỏ, giống như đang hỏi lữ nhân đi ngang qua, có muốn dừng chân hay không. Khi Mộ Dung Lâm Phong vén bức màn, nhìn thấy trước mặt là một khách *** đơn giản tồi tàn, chính là một khách *** gồm sáu phòng hợp lại mà thành, hơn nữa nhìn như đã lâu chưa kinh doanh, sáu gian phòng đều có dấu vết tróc sơn xiêu xiêu vẹo vẹo, nóc nhà tích đầy tuyết thật dày, làm cho người ta nhìn mà sợ chúng sẽ không chịu được sức nặng của tuyết mà sụp xuống. Một tấm biển thật cũ kỹ bị gió thổi trúng lay động trái phải trên một cây cột to to được đóng thật sâu dưới đất trước cửa nhà, trên tấm biển dùng mực nước cùng nét thư pháp không lắm tốt cong vẹo viết “Từ gia khách ***”, một chút sáng tạo cũng không có, hiển nhiên là một khách *** do hương dã nhân sĩ không có gì tri thức gì mở ra, bất quá cũng tốt hơn trải qua cả đêm ngoài dã ngoại lạnh giá, có còn hơn người Mộ Dung Lâm Phong xuống xe ngựa, Trúc Tử bước nhanh ra phía trước, gõ lên cánh cửa khép kín “Xin hỏi, chưởng quầy có đó không?” Mấy người Mộ Dung Lâm Phong đến nơi đây lúc trời đã khuya, đã quá canh ba, khách *** vốn không có nhiều lữ nhân đến trọ, cũng khó trách thời tiết trong rét lạnh chưởng quầy cũng sớm đóng cửa ngủ, bởi vậy sau khi Trúc Tử khua khua gõ gõ một hồi, rốt cục có một tiểu tử tuổi trẻ, hai mắt mông lung, ngáp liên tục, chậm rãi mở cửa ra “Ai a, khuya khoắt, làm ồn không cho người ta ngủ.”Trúc Tử từ ống tay áo xuất ra hai lượng hoàng kim đặt trên tay tiểu nhị xin lỗi nói “Ngại quá, bọn ta bởi vì tuyết rơi không thể đến Mộc Diễm quốc kịp, cho nên muốn trọ trong khách *** của các ngươi một đêm, tiểu nhị ca có tiện nấu cho bọn ta vài thùng nước ấm và một bàn đồ ăn không?”Tiểu tử kia cũng chính là tiểu nhị “Từ gia khách ***”, cảm giác được trên tay đột nhiên có thêm thứ gì đó, buồn ngủ lập tức biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, tinh thần phấn chấn hẳn lên, nhìn trước mắt Trúc Tử ăn mặc mộc mạc cùng công tử ở phía sau tuấn mỹ tao nhã khoác một tấm áo choàng màu trắng thật dày, bên cạnh công tử là một thiếu niên thanh tú mặc tròn tròn, chỉ lộ ra hai mắt lóe sáng, trên cổ thiếu niên còn quấn một khăn choàng lông hồ ly, ý, không, nhìn gần mới thấy rõ là một con Bạch hồ li quý hiếm, híp mắt quấn lấy cổ thiếu niên, tiểu nhị nhìn thấy hai người mặc hoa lệ quý khí này, thầm nghĩ “Từ gia khách ***” đã thật lâu chưa thấy qua khách quý như vậy giá lâm, vì thế ý cười liên tục nói “Tiện chứ, tiện chứ, đương nhiên là tiện, là ba vị khách quan đi, bên ngoài lạnh lẽo, khách quan thỉnh vào bên trong -…… Chưởng quầy, có khách quý đến này”.Tiểu nhị xoay người mời mấy người Mộ Dung Lâm Phong vào trong nhà, liền lớn tiếng đứng trước của căn phòng bên trái phía ngoài thét to kêu ông chủ của “Từ gia khách ***”. Dưới tiếng kêu nhiệt tình cao vút của tiểu nhị, ngoài phòng rất nhanh có một vị nam nhân trung niên thoạt nhìn bụng to lại thong thả đi vào, tựa hồ cũng vừa mới tỉnh ngủ, song vừa thấy tiểu nhị trong tay cầm kim quang lấp lánh, lập tức liền lên tinh thần gấp trăm lần giật lấy hoàng kim trong tay tiểu nhị nhét vào túi tiền của mình. Sau đó mang khuôn mặt tươi cười thật rạng rỡ hướng tới chỗ Mộ Dung Lâm Phong đang đứng “Khách quan hiện tại là muốn nước ấm tắm rửa, còn có thức ăn nóng đi, không biết muốn ăn món gì ạ?“Một đĩa thịt rút xương kho tàu, một đĩa cá chép hấp, một đĩa cải xào với tùy tiện thêm một món canh là được”. Mộ Dung Lâm Phong vừa nói xong, chỉ thấy chưởng quầy mặt lộ vẻ khó xử nhìn tiểu nhị bên cạnh, tiểu nhị vẻ mặt ngượng nghịu, rất là xấu hổ nói, “Ngại quá khách quan, bởi vì hiện tại đại tuyết đột nhiên rơi, khách *** tạm thời đã không còn thịt để ăn, chỉ còn một ít thức ăn chay.”Mộ Dung Lâm Phong hơi hơi nhíu mi một chút, sau đó nói “Kia chưởng quầy thấy có gì ngon, thì mang bốn, năm dĩa lên đi.” Chưởng quầy nghe Mộ Dung Lâm Phong nói xong, liền cao hứng gật gật đầu, kéo băng ghế từ trên bàn xuống, nói “Khách quan ngồi xuống trước, chờ một chút, rất nhanh sẽ có.” Sau đó lại đi ra ngoài phòng, lớn tiếng thét to “Bà ơi, đừng ngủ nữa, mau ra nấu cơm cho khách ăn.”Mộ Dung Lâm Phong cùng Tiểu Bạch, Trúc Tử tiến vào, liền theo thứ tự ngồi quanh cái bàn bốn cạnh đặt giữa phòng, tuy rằng khách *** xem qua có vẻ đơn giản cũ kỹ. Nhưng phía đông khách *** vẫn thực sạch sẽ, chưởng quầy bảo tiểu nhị duy nhất của “Từ gia khách ***” nấu nước cho khách, kêu vợ mình đi nấu ăn cho mấy người Mộ Dung Lâm Phong xong, liền trở lại châm trà pha nước cho Mộ Dung Lâm Phong, xem ra “Từ gia khách ***” này không chỉ có phòng ở đơn sơ, nhân lực cũng chỉ có ba người. Tiểu Bạch nhìn thấy nước trà còn đang bốc khói đưa đến miệng, chuẩn bị muốn uống, lại bởi vì mặc quần áo nhiều lắm, cử động tay chân đều rất khó khăn, trên cổ lại thêm một con Bạch hồ, cực kỳ không tiện, bất quá Bạch hồ tựa hồ thật thoải mái, dáng vẻ không nguyện ý bò xuống, Mộ Dung Lâm Phong nhìn Tiểu Bạch kéo trái kéo phải, đều không kéo được Bạch hồ, vì thế liền giúp Tiểu Bạch cởi một chiếc áo khoác dày, lại trầm giọng nói “Bạch hồ, đi xuống”.Tiểu Bạch ngoan ngoãn giơ hai tay để làm cho sư phụ cởi đi tấm áo khoác khiến mình làm gì cũng không tiện kia, Bạch hồ hình như rất sợ Mộ Dung Lâm Phong, lập tức liền rời khỏi cổ Tiểu Bạch ngoan ngoãn nhảy lên bàn, nho nhỏ “ngao ngao” kêu hai tiếng. Tiểu Bạch thấy Mộ Dung Lâm Phong giúp bé cởi xong áo đặt ở một bên, liền vui vẻ hớn hở hai tay cầm cái chén ấm áp, từng ngụm nhỏ, từng ngụm nhỏ uống trà nóng, uống xong một lúc sau, Tiểu Bạch cảm thấy toàn thân đều là ấm áp dào dạt, đuổi hết hàn khí trước đó ra đến khi mấy người uống hết ấm trà làm ấm dạ dày xong, mấy món thức ăn cũng lần lượt được đem lên, đều là món chay đơn giản, canh đậu hủ, trứng xào cà chua, khoai tây cùng một đĩa rau xanh, nhưng bởi vì cả ngày ăn lương khô, có thể ăn thức ăn nóng hầm hập cũng đã rất thỏa mãn rồi, lúc sau Mộ Dung Lâm Phong mang theo Tiểu Bạch, Trúc Tử ôm Bạch hồ phân biệt vào khách phòng, bên trong cũng đã chuẩn bị tốt hai thùng nước ấm đặt cạnh nhau, Tiểu Bạch nghe Mộ Dung Lâm Phong nói, “Tiểu Bạch tắm rửa đi”, sau đó liền tự mình cởi quần áo, đi vào một thùng nước ấm, ấm ấm áp áp thật là thoải mái a, cầm lấy khăn mặt đã được chuẩn bị tốt đặt trên thành dục dũng lau lau mặt, lại chà chà lên người, Tiểu Bạch từ trên xuống dưới tỉ mỉ tẩy trừ một lần, liền nhìn qua Mộ Dung Lâm Phong trong thùng nước bên kia, chậm rãi chà lau thân thể chính Bạch ngắm cơ thể Mộ Dung Lâm Phong bình thường đều bị y phục che dấu, hoàn toàn nhìn không ra sự rắn chắc và tràn ngập sức bật, Tiểu Bạch cảm thấy dáng người sư phụ thật là tốt a, sờ sờ bản thân, Tiểu Bạch có hơi hâm mộ sư phụ, Tiểu Bạch nghĩ nghĩ, liền trực tiếp leo ra khỏi thùng của mình đi vào thùng của sư Dung Lâm Phong đang chà lau thân thể nhìn thấy Tiểu Bạch vốn đang ở thùng kế bên tắm rửa lại đi vào dục dũng của mình, khó hiểu nói, “Tiểu Bạch, sao lại đi vào thùng tắm của vi sư?”Tiểu Bạch lấy khăn lông trên tay Mộ Dung Lâm Phong, rất là hăng hái hứng khởi nói “Sư phụ, Tiểu Bạch giúp ngươi lau mình đi.” Mộ Dung Lâm Phong tuy rằng không hiểu Tiểu Bạch sao lại đột nhiên cao hứng như vậy muốn giúp hắn lau mình, bất quá để Tiểu Bạch giúp hắn tắm cũng là một chuyện rất hưởng thụ, thế là gật đầu để bé Bạch thấy sư phụ hưởng thụ nhắm hai mắt lại, liền ngoan ngoãn nghiêm túc giúp sư phụ lau người, chà chà cái cổ xinh đẹp trắng nõn, lau lau hai vai, nâng cánh tay thon dài của sư phụ lên, cả ngón tay cũng không bỏ qua, mỗi một ngón tay đều chà đến sạch sẽ, lau đến sau cánh tay, lại chà chà cơ bụng sáu múi, sau đó, ân, nơi đen đen phía dưới có nên lau không, nhìn sư phụ vẫn nhắm mắt như đang ngủ, nhớ tới trước kia sư phụ cũng là giúp bé tắm rửa phía dưới, ân, được, quyết định vậy Bạch đưa tay cầm lấy thứ thô dài giữa khố của sư phụ đang ngủ say, Tiểu Bạch tò mò cao thấp sờ sờ, sư phụ thật là lớn nha, tròn tròn phía dưới cũng thật lớn, lại nhìn chính mình, ân, kém nhiều quá, Tiểu Bạch lại dùng tay sờ sờ nơi đó của sư phụ, xoa xoa, Tiểu Bạch lau lau, liền cảm thấy sao hình như càng ngày càng to, càng ngày càng dài, còn nóng nóng nữa, Tiểu Bạch kỳ quái cúi đầu nhìn xuyên qua làn nước ấm trong suốt, nghĩ có phải sư phụ bị bệnh rồi Dung Lâm Phong vốn đang thản nhiên tự tại hưởng thụ Tiểu Bạch phục vụ, bất quá khi Tiểu Bạch tò mò đùa bỡn hạ thân của hắn, Mộ Dung Lâm Phong làm một nam nhân bình thường, cũng là một nam nhân đối mặt ái nhân bảo bối của mình, hạ thân Mộ Dung Lâm Phong lập tức có phản ứng. Song Tiểu Bạch hình như hoàn toàn không biết nguy hiểm sắp đến, còn đang tò mò nghiên cứu. Này không thể trách Mộ Dung Lâm Phong Dung Lâm Phong nâng khuôn mặt Tiểu Bạch đang cúi thấp nhìn không thấy lên, nóng bỏng liếm hôn lên bốn phía đôi môi Tiểu Bạch, sau đó mới chậm rãi tiến vào trong miệng Tiểu Bạch, quấn lấy đầu lưỡi ngọt ngào trong Tiểu Bạch, trải qua vô số lần hôn môi, Tiểu Bạch đã rất quen thuộc nên hôn môi như thế nào thì càng thoải mái. Phối hợp với đầu lưỡi của Mộ Dung Lâm Phong mà nhảy múa, chẳng qua Mộ Dung Lâm Phong lần này tựa hồ không đơn giản là chỉ muốn hôn, mà như còn muốn làm một chuyện khiến cho hai người đều thoải Dung Lâm Phong một tay ôm thắt lưng Tiểu Bạch, một tay nhẹ nhàng vuốt ve hai mông của Tiểu Bạch, bờ mông co dãn mềm mại, làm cho tay Mộ Dung Lâm Phong lưu luyến không muốn rời đi, Tiểu Bạch cảm thấy lúc bị sư phụ vuốt thân mình có cảm giác là lạ, nhiệt khí cùng liếm hôn trên cổ, làm cho Tiểu Bạch cảm giác từ xương sống truyền đến từng đợt tê dại, Tiểu Bạch không được tự nhiên đẩy cơ ngực rắn chắc dẻo dai của sư phụ ra, cảm giác như vậy làm cho Tiểu Bạch cảm thấy như đã từng quen biết, hơn nữa hiện lên một xúc cảm rất kỳ quái hoàn toàn xa lạ, Mộ Dung Lâm Phong dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn cắn anh đào phấn hồng trước ngực Tiểu Bạch, Tiểu Bạch nho nhỏ ngâm một tiếng, kêu “Sư phụ…… A – không cần…Mộ Dung Lâm Phong nhìn điểm đỏ nho nhỏ bị hắn cắn đến hơi hơi sưng lên, ngẩng đầu, thanh âm khàn khàn nói “Đau không?”Tiểu Bạch hai tròng mắt ướt sũng nhìn nhìn Mộ Dung Lâm Phong gật gật lại lắc lắc, Mộ Dung Lâm Phong buồn cười hôn lên mũi Tiểu Bạch, tiến đến bên tai Tiểu Bạch thấp giọng nói, “Vậy nếu Tiểu Bạch không thoải mái phải nói với vi sư đó, bất quá, Tiểu Bạch phải nhớ kỹ đừng lớn tiếng như vậy, sẽ bị người ở cách vách nghe được nha.” Nói xong, Mộ Dung Lâm Phong sắc tình liếm liếm vành tai mềm mại của Tiểu Bạch, thân mình nhỏ nhắn của Tiểu Bạch mẫn cảm run rẩy, muốn nói ra một tiếng, lại vì nhớ tới sư phụ vừa mới dặn dò, chỉ có thể cắn chặt đôi môi đỏ bừng, Mộ Dung Lâm Phong vừa liếm hôn trước ngực Tiểu Bạch, vừa dùng năm ngón tay thon dài chưa bao giờ làm việc nặng bao lấy hạ thân Tiểu Bạch, cao thấp ma xát, thanh nha nho nhỏ của Tiểu Bạch đang ngủ say từ từ sưng lên.“Ân… Ân… A – sư phụ… Kì… Ân… Quái…… -…” Mộ Dung Lâm Phong nhẹ nhàng tách hai chân thon dài của Tiểu Bạch ra, để bé ngồi lên trên đùi mình, cầm lấy tay Tiểu Bạch đặt lên ngang dương của mình, nói “Đến, Tiểu Bạch, lấy tay đùa nghịch cao thấp giống như sư phụ vậy, ngoan -” Tiểu Bạch dựa theo lời sư phụ nói, ngoan ngoãn cao thấp ma sát hỏa nhiệt của sư phụ, Tiểu Bạch có thể cảm giác được nơi đó hữu lực nhảy lên, Tiểu Bạch không biết tại sao lại cảm thấy thực thẹn thùng, mặt đo đỏ……Trước mắt một trận bạch quang hiện lên, Tiểu Bạch co rút phần eo, bị Mộ Dung Lâm Phong cúi người đem phân thân sắp sửa bắn ra của Tiểu Bạch ngậm sâu vào trong miệng, Tiểu Bạch trong đầu hoàn toàn trống rỗng, toàn thân xụi lơ giương hai chân tựa vào trên người Mộ Dung Lâm Phong, ngay cả giữa khe mông từ từ bị một ngón, hai ngón, ba ngón tay thon dài vùi vào mà cũng không nhận được bên trong Tiểu Bạch nóng ẩm lại căng chặt, Mộ Dung Lâm Phong cảm thấy nơi đó của bản thân lại khó chịu cực kỳ, nhưng nghĩ không thể cứ như vậy làm bị thương Tiểu Bạch. Cho nên vẫn là chậm rãi kiên nhẫn lấy ngón tay khai thác phía dưới của Tiểu Bạch, nhìn thấy hai mắt Tiểu Bạch sương mù, hoàn toàn không có tiêu cự, cúi đầu dựa vào trước ngực mình thở gấp, cái miệng nhỏ đỏ bừng khẽ nhếch. Cái miệng nhỏ từng đợt từng đợt thở ra nhiệt khí, trong miệng nhỏ giọng gọi “Ân… Sư – phụ… A – ân ân… Thật…… Kỳ quái — Đừng mà -…… A…….Mộ Dung Lâm Phong cúi đầu hôn lên đôi môi xinh đẹp của bé “Tiểu Bạch, nhẫn một chút”. Sau đó liền nâng mông của Tiểu Bạch lên, bên trong ba ngón tay đang quấy nhiễu, lại cầm nơi hỏa nhiệt của chính mình, chậm rãi từng chút từng chút một thẳng tiến đến nơi được khai thác đến mềm ẩm của Tiểu Bạch, khi tiến vào còn cảm giác được nóng ẩm, Mộ Dung Lâm Phong cảm thấy nơi đó như trong dự kiến chặt chẽ từng chút từng chút bị bao lấy, cực kỳ thoải mái âm thầm hít một bỏ lần đó trong trạng thái say rượu, thần chí không rõ, bị Mộ Dung Lâm Phong ôm lấy, Tiểu Bạch lần đầu tiên có ý thức, cảm thụ được thế này. Tiểu Bạch cảm thấy phía sau của bé không biết bị nhét cái gì vào, thật trướng, rất khó chịu, giống như sắp vỡ ra, Tiểu Bạch sợ hãi ôm lấy cổ Mộ Dung Lâm Phong cũng kẹp chặt bên hông của hắn, nức nở khóc to nói “Sư phụ…… Tiểu Bạch… Ân đó là… A cái gì…… Sợ…… Tiểu…… Bạch…… Sợ…… Ân……Mộ Dung Lâm Phong một tay lần nữa bao lấy nơi đó của Tiểu Bạch bị dọa đến mềm nhuyễn nằm ở đó, cao thấp đùa nghịch, nơi đó của hắn cũng là bị Tiểu Bạch khẩn trương nên chỉ vào nửa vời, lại hôn lên đôi môi mềm mại của Tiểu Bạch “Tiểu Bạch…… Ân… Không sợ –… Nhịn một chút…… sẽ nhanh thoải mái thôi……” Nói xong phần eo trực tiếp dùng lực đẩy dài thật sâu rơi vào trong cơ thể bé, Tiểu Bạch đau đến “òa” một tiếng nho nhỏ nức nở “Sư phụ…… A…… Không… A…… muốn… Ân……… A…… Đau……” Mộ Dung Lâm Phong đã rơi sâu vào trong ngọt ngào của Tiểu Bạch, dừng không được lại đi vào thật sâu, trở ra, lại đi vào thật sâu, trở ra, nhỏ giọng thì thầm bên tai Tiểu Bạch “Tiểu Bạch…… Tiểu Bạch…… Ta yêu ngươi…… Ta yêu… Ngươi…… A…Tiểu Bạch sau đó mơ màng mê mê đã không biết bị Mộ Dung Lâm Phong thay đổi bao nhiêu tư thế, từ khó chịu đến tê… tê dại… thoải mái, từ dục dũng lại đến giường mềm mại, ngồi, đè lên, nằm sấp, ôm đứng lên, Tiểu Bạch cảm thấy bụng nhỏ của bé đã trướng phình lên rồi, mặt sau cũng đã tê dại không có cảm giác, nhưng sư phụ vẫn hưng phấn dừng không được, hiện tại sư phụ có hơi thở quyến rũ bình thường hoàn toàn nhìn không thấy, tự nhiên mà liêu nhân tâm phi, cùng lúc xúc giác va chạm, làm cho người ta tim đập thình thịch, ánh mắt sư phụ híp thành một đường nhỏ, dáng vẻ thực thoải mái, miệng cũng trở nên sáng bóng ướt nước, nhìn thật muốn hôn hôn nha, nhưng Tiểu Bạch thấy mệt mỏi quá, thầm nghĩ sư phụ khi nào thì mới có thể ngừng chơi trò chơi, đi ngủ thôi, Tiểu Bạch mệt mỏi quá a. Khi Tiểu Bạch cảm giác bên trong bé lại là một dòng nóng bỏng cuồn cuộn, liền hỗn loạn mất đi ý thức.
Mộ Dung Lâm Phong nhìn thấy Mộ Dung Bạch không tự chủ được dời bước lên phía trước hắn, giống thú mẹ che chở thú con, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm bụi cỏ, toàn thân buộc chặt ẩn chứa một sự bạo phát không biết tên, bất cứ lúc nào cũng chú ý đến đột biến nguy hiểm mà phát động công cảnh tượng quen thuộc này lập tức làm cho Mộ Dung Lâm Phong nhớ tới khi mới gặp, Mộ Dung Bạch chính là lấy hình thức như vậy xuất hiện, mọi động tĩnh gió thổi cỏ lay, đều dễ dàng khiến cho Mộ Dung Bạch nâng cao độ cảnh giác……Mộ Dung Lâm Phong hơi hơi nhíu đôi mày kiếm đẹp đẽ, không thích nhìn thấy Mộ Dung Bạch ở bên hắn cũng phải cao độ buộc chặt thần kinh như vậy, Mộ Dung Lâm Phong cao ngạo tự tin là không cần được bảo rằng vui vẻ nhìn thấy Mộ Dung Bạch đứa nhỏ kiên cường như vậy lại giao phía sau của y cho hắn, này đủ để thuyết minh đứa nhỏ này đối với hắn là tuyệt đối tín nhiệm, nhưng Mộ Dung Lâm Phong cũng không hy vọng nhìn thấy Mộ Dung Bạch một khắc không buông lỏng thần kinh, chỉ hy vọng Mộ Dung Bạch có thể giống đứa nhỏ bình thường, không có gánh nặng tâm lý vui vẻ chơi đùa, không cần cả ngày đề phòng nguy hiểm tồn tại hay không tồn tại.“Tiểu Bạch…… Thả lỏng chút, không có việc gì đâu……” Mộ Dung Lâm Phong đưa tay từ sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy Mộ Dung Bạch, tựa hồ là sợ dọa đến thứ run run cách đó không xa, nhỏ giọng tai truyền đến tiếng nói trầm thấp của Mộ Dung Lâm Phong, làm cho Mộ Dung Bạch tinh thần tập trung cao độ bất giác cứng đờ xong lại chậm rãi trầm tĩnh trở lại, không rõ quay đầu nhìn sư phụ Dung Lâm Phong dứt lời với Mộ Dung Bạch, liền ôm Mộ Dung Bạch đi tới nơi bụi cỏ cứ run lên, rất nhanh nắm lên một cục bông từ trong bụi cỏ ra, là một con cáo trắng với cái đuôi lớn dài thật Dung Bạch ngạc nhiên nhìn thứ chưa bao giờ gặp qua, thật cẩn thận sờ sờ da lông trắng trắng mềm mềm quanh thân cáo trắng, vuốt vuốt tới cái đuôi vểnh lên.“… Thật thoải mái ”“Đây là bạch hồ…… Hôm nay thật sự là may mắn a…... Làm chúng ta quơ được bạch hồ hiếm gặp.”“Bạch hồ……?”“Ân, bạch hồ này cũng không hay gặp mà, Tiểu Bạch thích không?” Mộ Dung Lâm Phong nắm cổ bạch hồ đưa đến trước mặt Mộ Dung Dung Bạch nhìn bạch hồ sờ thực thoải mái, lấy ngón tay chọt chọt lổ tai bạch hồ, nhìn thấy lổ tai bạch hồ trắng trắng run run, cái đuôi lúc ẩn lúc hiện, tứ chi dài kỳ quái, nhiều lông như vậy, là đột biến gen sao? Mộ Dung Bạch hồi tưởng tri thức Âu Dương gia giao cho y, bất quá cũng không có cái gọi là bạch hồ. Thật sự là sinh vật kì quá lại là sinh vật không nguy hiểm, vậy nên cẩn thận tiếp nhận ôm vào trong ngực, bởi vì cục bông này ôm vào thật thoải mái.“Rất nhiều thợ săn đều muốn bắt được một con bạch hồ trân quý, bạch hồ không chỉ có thể ăn kéo dài thanh xuân, còn có thể lấy lông làm y phục đắt tiền.” Nhìn thấy Mộ Dung Bạch thoải mái hơi hơi nheo mắt lại, Mộ Dung Lâm Phong ở bên cạnh giải thích nói.“Có thể…… Ăn.” Mộ Dung Bạch thẳng tắp nhìn Mộ Dung Lâm Phong hỏi.“…… Ân, đúng vậy, bất quá……” Mộ Dung Lâm Phong có điểm chần chờ đáp, chợt lóe lên dự cảm bất hảo, sau đó còn chưa nói xong, chỉ thấy Mộ Dung Bạch hưng phấn hé miệng cạp tới bạch hồ……“Oa oa oa oa……”Từng đợt tiếng tru thê lương phiêu đãng trong rừng rậm sương mù…… Ta là phân cách tuyến đau đau đau……Mộ Dung Lâm Phong ôm bạch hồ run run dữ dội đến bên dòng suối nhỏ, dùng thảo dược cầm máu vừa mới hái được, mài nhỏ nhẹ nhàng đắp lên bốn miệng máu nhỏ bị Mộ Dung Bạch cắn ra trên người bạch hồ, sau đó xé một mảnh vải trên y bào ra, cẩn thận cột chắc miệng vết thương.“Oa oa oa oa…”Bạch hồ bởi vì đau đớn mà kêu lên nho Dung Bạch ngoan ngoãn ngồi cách Mộ Dung Lâm Phong một thước, vẫn không nhúc nhích nhìn Mộ Dung Lâm Phong băng bó vết thương cho bạch Mộ Dung Lâm Phong sắp xếp cho bạch hồ xong, liền nhìn thấy Mộ Dung Bạch vẻ mặt tự trách đáng thương hề hề nhìn hắn.“Tiểu Bạch, động vật sống là không thể ăn, đương nhiên vi sư cũng không phải nói ngươi nấu chín bạch hồ rồi mới ăn… Có những thứ nấu chín rồi cũng không thể ăn bậy…” Mộ Dung Lâm Phong sờ sờ đầu Mộ Dung Bạch an ủi nói.“Kia…… Tiểu Bạch về sau có phải cũng không thể ăn…… cá Trúc Tử nấu chín không? ”“……” Che trán thở dài, từ trong tâm tràn ra từng đợt vô lực.“……”“Như vậy đi, về sau Tiểu Bạch muốn ăn cái gì đó thì hỏi sư phụ, sư phụ cảm thấy có thể ăn, thì Tiểu Bạch hãy ăn, được không?”“Ân ân……” Mộ Dung Bạch suy nghĩ một chút, gật gật Dung Bạch thấy Mộ Dung Lâm Phong tha thứ cho mình liền từng chút từng chút dựa vào, hoàn toàn đã quên bạch hồ một khắc trước còn bị sói đói nhào lên cắn một hơi, làm bạch hồ sợ hãi, hiện tại dường như không có việc gì muốn sờ sờ cái đuôi bạch hồ, bạch hồ lập tức quên đau đớn vội vàng tiến vào áo khoác Mộ Dung Lâm Phong, bộ lông toàn thân đều dựng thẳng lên, hận không thể quấn tầng tầng vải quanh Dung Bạch nhìn thấy bạch hồ một khắc trước còn ngoan nằm trong lòng mình khi còn chưa bị Tiểu Bạch cắn, hiện tại cũng không để ý tới y, trốn tránh y nhích tới nhích lui trong quần sư phụ áo tự chơi vui vẻ đó là bạch hồ bị Tiểu Bạch làm sợ tới mức run rẩy bạch hồ đáng thương.“Tiểu Bạch, hôm nay chúng ta trước hết đem bạch hồ về đi, bạch hồ hiện tại bị thương, lần sau mới cùng Tiểu Bạch chơi.” Mộ Dung Lâm Phong cầm bàn tay nhỏ bé của Mộ Dung Bạch đang mò trên ngực hắn tìm cho được bạch hồ, Tiểu Bạch tuy rằng không biết, nhưng bạch hồ cũng không thể cứ sợ Tiểu Bạch Dung Lâm Phong cúi người vững vàng bế lấy Mộ Dung Dung Bạch cũng ngoan ngoãn ôm cổ Mộ Dung Lâm Phong, dùng mặt cọ cọ cái cổ ấm áp trắng nõn của sư phụ. Cũng không thèm đùa giỡn với bạch hồ bị chấn kinh nghiêm trọng nữa, cầm lấy mái tóc mềm mại thả xuống sau người sư phụ, đưa đến mũi ngửi ngửi, một trận hương trúc nhè nhẹ theo gió thổi đến, sợi tóc không nắm được, nhè nhẹ từng đợt từng đợt theo khe hở ngón tay rơi xuống, xúc cảm trơn trơn lạnh lạnh, làm cho Mộ Dung Bạch đùa yêu thích không buông tay.
Giới thiệu truyện Dị Địa Trọng Sinh Chi Bạch “Dị Địa Trọng Sinh Chi Bạch” là bộ tiểu thuyết đam mỹ thuộc thể loại xuyên không vô cùng hấp dẫn của tác giả Du Tai Nhân. Truyện là cuộc hành trình với những chuyến đi ngọt ngào ở Thương Mộc đại lục của hai sư đồ Mộ Dung Lâm Phong và Mộ Dung Bạch. Ở kiếp trước, y là sát thủ máu lạnh của tập đoàn Âu Dương. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ quan trọng, y không may rơi vào bẫy của kẻ thù, tính mạng nhanh chóng bị lấy đi trong một vụ nổ vô cùng lớn. Khi ý thức quay trở về, y mới biết bản thân không hề chết mà lại xuyên không đến một thế giới xa lạ khác. Từ một sát thủ, y liền trở thành một nam hài mang bộ dạng yếu đuối, rơi vào hoàn cảnh có thể chết đi bất cứ lúc nào một lần nữa. Mắt không thể mở, thân thể nhỏ bé, suy nhược nghiêm trọng khiến y cảm thấy lo sợ khi tồn tại ở thế giới mới. Đương lúc tuyệt vọng nhất, y lại may mắn được cưu mang bởi một nam nhân. Hắn đưa y về chăm sóc, yêu thương, còn nhận y là đồ đệ duy nhất của mình. Tại nơi xa lạ, lần đầu tiên y yên tâm với cuộc sống hiện tại của bản thân.
Edit Aoi Gin Thể loại xuyên không, thầy trò, ấm áp văn. Pairing Mộ Dung Lâm Phong x Mộ Dung Bạch. Truyện là cuộc hành trình ghi dấu lại những chuyến đi ngọt ngào ở ở Thương Mộc đại lục của Sư phụ ôn nhu kì thực phúc hắc cùng Đồ đệ đáng yêu có siêu năng lực, ngọt ngào ấm áp bánh bao văn.
dị địa trọng sinh chi bạch